Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

LỜI CHÚA CHÚA NHẬT CHÚA HIỂN LINH NĂM C (Mt 2, 1-12)



THÀNH TÂM ĐI TÌM CHÚA
Sưu tầm
Có một câu truyện về một ông vua trẻ mới lên ngôi kế vị cha. Nhà vua trẻ này rất yêu thương và cảm thông với thần dân trong vương quốc. Thế nhưng, xem ra dân chúng không màng chi đến sự quan tâm săn sóc của nhà vua khiến nhà vua rất buồn lòng. Sau khi lắng nghe ý kiến của các quan cận thần, nhà vua cải trang thành một thường dân, rời bỏ cung điện và đến sống giữa những người dân của mình, ngoài những lúc làm việc, ông đi thăm những người nghèo chung quanh, giúp đỡ những người đau yếu, khuyên nhủ những ai gặp khó khăn, cứ như thế chẳng mấy chốc ông đã chiếm được cảm tình của mọi người. Thế rồi một hôm ông bỗng biến mất, và sau đó xuất hiện trở lại như một vị vua. Lúc đó dân chúng mới nhận ra người nghèo lạ lùng này chính là vua của họ. Kể từ đó dân chúng yêu thương hiệp nhất với nhau và quan tâm đến những dự án mà nhà vua thực hiện để nâng cao mức sống của họ.

Hôm nay Giáo Hội mừng lễ Hiển Linh, nghĩa là lễ Thiên Chúa tỏ mình ra cho con người. Nếu lễ Giáng Sinh nhấn mạnh đến khía cạnh nhập thể từ trên cao xuống thì lễ Hiển Linh cho thấy chiều kích hiển linh của mầu nhiệm nhập thể và nhắc nhớ con người rằng Hài Nhi Giêsu là Con Thiên Chúa, là Vua vũ trụ.

Tin Mừng hôm nay nêu bật hai thái độ khác nhau của con người đối với Con Thiên Chúa nhập thể, đó là chấp nhận hoặc chối từ. Hêrôđê đã xem Chúa như kẻ thù, như một người sẽ chiếm lấy địa vị và quyền lực của ông, ông đã không biết theo ơn Chúa soi sáng để nhìn thấy dấu chỉ Thiên Chúa thực hiện trong lịch sử và thiên nhiên để đi tìm và nhìn nhận Chúa. Còn các đạo sĩ phương Đông đã dám ra khỏi cảnh sống thường ngày của mình, từ bỏ tiện nghi mình đang hưởng, để đi theo sự soi sáng của ân sủng Chúa, để nhận ra lời mời gọi của Chúa qua ánh sao dẫn đường. Họ thành tâm đi tìm và đã gặp, và khi gặp được, họ không thắc mắc tại sao, nhưng khiêm tốn tôn thờ Vua vũ trụ nơi dung mạo một Hài Nhi yếu đuối, nghèo hèn, cũng như dân chúng trong câu truyện trên đã nhận ra vua của họ qua dung mạo một người nghèo sống giữa họ.

Thiên Chúa vẫn luôn mạc khải chính mình cho chúng ta qua dung mạo người anh em, qua các Bí tích, qua những dấu chỉ tầm thường đơn sơ của đời sống mỗi ngày, nhưng liệu chúng ta có đủ khiêm tốn để nhìn thấy, lắng nghe và chấp nhận Chúa hay không? Xin Chúa giúp chúng ta thành tâm đi tìm Chúa để được gặp Chúa.

(tinmung.net)

Thứ Năm, 3 tháng 1, 2013

RE: [Ex68] Nghèo và giầu.

Các bác thân mến ;
Khi về VN nghỉ hè có những điều ex tui thấy "tốt" , nhưng nếu suy nghĩ kỹ hơn thì lại là "khg tốt" , đúng là lẩm cẩm , nhưng cũng như Phật dạy "sắc không , không sắc" vậy mà ... 1 thí dụ điển hình nhé :
Bên Pháp (chắc là Mỹ cũng giống vậy) , nơi thành phố người đông đất hẹp , căn nhà tui ở hằng năm phải đóng 2 loại thuế :
1 - Thuế đất (người mua đứng tên làm chủ phải đóng ) khoảng 20 euros / mét vuông tức 1 căn nhà rộng 100 m2 đóng 2000 euros (khg tính vườn , vì Paris cần có thêm nhiều vườn cây xanh mà)
2 - Thuế xử dụng mặt bằng (nếu người chủ dùng để ở thì nó đóng , còn cho thuê thì người thuê nhà đóng ) , và sẽ tùy theo cách xử dụng mặt bằng mà tính thuế khác nhau :
- Dùng để ở = 20 euros / mét vuông , định mức dưới 50 mét cho 1 người ở , nếu diện tích ở rộng hơn sẽ phải đóng cao hơn .(có sức chơi thì có sức chịu thôi hè )
- Dùng để buôn bán , xây hồ bơi giải trí , bàn billard , sàn nhảy đầm = 30 euros / mét vuông
- Để trống làm của (khg cho người khác thuê , cũng chẳng xử dụng chi cả ) = 40 euros / mét vuông .
Các bác cứ lấy diện tích mét vuông căn nhà mà nhân lên đi .. nếu bác mua 1 căn nhà 100 mét vuông để ở , thì mỗi năm đóng 2 loại thuế (1 + 2) tổng cộng là 4000 euros.
Nhưng nếu mình nghèo quá , có con đông hay lúc mình gặp hoàn cảnh khó khăn , bị mất việc có chứng cớ hẳn hoi sẽ được xét mà giảm bớt cho , gọi là dégrèvement .....
bình thường người dân Pháp họ rất vui vẻ mà đóng , ít ai đi xin xỏ để được giảm thuế , chứ đừng nói đến việc đút lót chạy chọt hay gian lận để trốn thuế (khg đóng thuế khg phải thằng Tây là vậy !)

Về VN , tui thấy nhà ở chẳng phải đóng thuế chi hết , mới nghe thì sung sướng thiệt , nhưng nếu nghĩ cho kỹ vấn đề rồi nhà nước sẽ lấy đâu ra tiền để lo những việc công ? lo xây dựng cơ sở hạ tầng , xây nhà cho những người nghèo thu nhập thấp , tui thấy rất bất công vể điểm này , người nghèo thì ở nhà chật hẹp dơ dáy còn ngừoi giàu thì được ở thênh thang , chẳng ai cần có bổn phận với ai hết.

Bên Tây chính vì phải đóng thuế nhà cao , mùa đông lại tốn thên tiền sưởi (nhà càng to lại tiền sưởi tốn càng nhiều nên dân Pháp chỉ mua và xử dụng nhà 1 cách khiêm tốn và hợp lý , nếu có dư tiền thì họ đầu tư vào chuyện khác chứ khg vào căn nhà để mà "đè" lên cuộc đời người hàng xóm nghèo bên cạnh , vì thế cuộc sống trong xã hội Pháp nó ấm áp hơn , người nghèo hay giàu đều vui vẻ với nhau , vì cả 2 khg thấy có khác biệt bao nhiêu , căn nhà lớn trên 200 mét vuông tại Paris rất hiếm chỉ đếm được trên đầu ngón tay thôi , nhưng khg phải vì dân Tây nghèo khg có tiền để mua đâu nhé .
Khi dọn nhà về đây tui nghe nói thằng hàng xóm bên cạnh , vừa bán công ty của nó bên Canada được 20 triệu euros , nó đem về mua cái building bên cạnh , dùng 1 tầng để ở , các tầng còn lại cho thuê , sáng sáng tui thấy nó ra sân thượng tưới cây , tỉa cảnh , đi làm gặp mặt nó tui chào hỏi dăm ba câu xã giao , thỉnh thoảng nó mời qua uống champagne chơi , chẳng thấy nó đeo chữ "đại gia" trên trán , hằng năm nó biến mất khoảng 6 tháng để đi du lịch chỗ này chỗ kia mà biết cái thế giới này tròn méo ra sao , (hay làm ăn gì đó khg chừng .. ) Nhưng cuộc sống nó rất giản dị và kín đáo , khác hẳn ông chủ tập đoàn "Vincom" , đình đám trở về VN làm ăn sinh sống sau khi bán cái công ty bên Ukraine được 15 trieu euros (còn thua thằng hàng xóm của tui đến 5 triệu lận nhe ..)

Nói tóm lại , nghèo và giàu sẽ sống hòa thuận với nhau được hay khg còn tùy thuộc vào cái sự suy nghĩ và cách sống của mỗi người trong xã nội nữa các bác , khi người ta đã cực nhọc rồi , mà còn bị các người sung sướng hơn chọc tức thêm , họ sẽ lại càng bị bực mình hơn , và nếu những người giàu ăn chịu khó ăn chơi kín đáo 1 chút , sẽ ít gây khó chịu cho những người hằng ngày đang phải vất vả , mà vẫn khg được may mắn bằng anh bằng em. Vì chuyện đời , có người đã ngồi trong mát rồi , lại còn được ăn bát vàng nữa . Nhưng "Ôi ...." nói sao được , cũng chỉ tại cái "lá số" .

...... Chúng ta cùng suy gẫm ...........

Toàn Thắng

NGUY CƠ CỦA TIỀN BẠC

Năm Đức Tin: 
Nguy Cơ Của Tiền Bạc Cho Đời Sống Đức Tin

Lm Phanxicô Xaviê Ngô Tôn Huấn
Sống đức tin Công Giáo cách sâu sắc và tưởng thành không những đòi hỏi phải có can đảm để tuyên xưng đức tin ấy bằng hành động cụ thể bên ngoài qua việc chu toàn những bổn phận thiêng liêng của người tín hữu sống trong Giáo Hội, như siêng năng việc thờ phượng Chúa, học hỏi lời Chúa, năng lãnh nhận các bí tích ban ơn cứu độ như Thánh Thể và hòa giải, và làm nhân chứng cho Chúa Kitô trước mặt người đời -mà hơn nữa- còn phải ý thức sâu xa về những nguy cơ đe dọa đức tin đó nữa.

Đe dọa không phải chỉ đến từ phía các chế độ chính trị thù ghét mọi niềm tin của con người, mà đặc biệt nguy hiểm không kém sự bách hại niềm tin đó là những nguy cơ như tội lỗi, các chủ nghĩa vô thần (atheism) tục hóa (vulgarism) tương đối (relativism) tôn thờ vật chất và khoái lạc (materialism and hedonism) và làm nô lệ cho tiền của là trọng tâm của bài viết này.

Thật vậy, tiền của là một trở ngại lớn lao cho con người muốn sống công bình, lương thiện, bác ái, và là nguyên nhân chính gây ra những sự dữ, sự gian ác bất công, bóc lột người như ta thấy đầy rẫy ở khắp nơi trên thế giới ngày nay. Do đó, không thể sống đức tin cách đich thực mà không quyết tâm xa tránh nguy cơ này, vì nó là cạm bẫy xô đẩy người tín hữu vào con đường làm nô lệ cho tiền của đến chỗ chối bỏ hay sống mâu thuẫn với niềm tin có Thiên Chúa là Đấng cực tốt cực lành, công minh, chính trực giữa bao người vô tín ngưỡng ở thời đại tục hóa (vulgarism) vô luân vô đạo này.

Ngoài tội lỗi, là nguy cơ thường xuyên do ma quỷ, ví như “sư tử gầm thét, rảo quanh tìm mồi cắn xé” mà Thánh Phêrô đã cảnh giác,(1 Pr 5: 6) còn có gương xấu dịp tội đẫy rẫy trong trần gian cộng với bản chất yếu đuối của con người, là hậu quả của tội nguyên tổ còn để lại trong mỗi người chúng ta cho chúng ta phải chiến đấu để sống niềm tin có Chúa, có hạnh phúc vinh cửu và cũng có hỏa ngục là nơi dành cho những kẻ hoàn toàn chối bỏ Thiên Chúa để tôn thờ tiền của và mọi thú vui của “văn hóa sự chết” đang lộng hành trong trần gian ngày nay.

Trên bình diện quốc tế, chính lòng ham mê tiền của và mọi của cải vật chất như dầu hỏa, khí đốt, quặng mỏ, hải sản… đã và đang là nguyên nhân gây ra chiến tranh, giết hại hàng triệu người dân vô tội, vì những kẻ tham mê của cải trần gian cách bất lương đã tìm mọi cách để chiếm hữu, dù phải gây ra chiến tranh - khéo che đậy, nguy tạo với những chiêu bài giả dối, phỉnh gạt công luận như giải phóng, bảo vệ tự do, dân chủ và quyền sống của con người. Nhưng thực chất chỉ là muốn vơ vét của cải của người khác để làm giầu cho quốc gia hay tập đoàn đế quốc của mình mà thôi.

Lại nữa, cũng chính vì lòng ham mê tiền của và quyền lực chính trị nên có biết bao kẻ độc tài, độc đảng đã cố bám lấy địa vị cai trị sắt máu để vơ vét tiền của, núp bóng dưới chiêu bài giải phóng cho giai vô sản bị bóc lột, nhưng thực tế chính họ lại trở thành những đại gia, đại tư bản xanh đỏ đang bóc lột dân nghèo, ăn cắp của công để làm giầu cho cá nhân và tập thể cai trị, gửi tiền ra nước ngoài để kinh doanh và phòng thân, trong khi nhắm mắt, bịt tai trước sự nghèo đói cùng cực của người dân, nạn nhân của mọi bất công xã hội, hậu quả hiển nhiên của chế độ cai trị phi nhân vô đạo như mọi người đã nhìn rõ mà chưa biết phải làm gì để thay đổi.

Về mặt luân lý, đạo đức, có biết bao kẻ đã vì ham mê tiền của mà dã tâm làm những việc vô cùng xấu xa, tội lỗi như mở sòng bạc casino, nhà điếm, buôn bán phụ nữ, nhất là trẻ em, cho kỹ nghệ mãi dâm để kiếm tiền cách vô luân và đầy tội ác. Còn gì ghê tởm và gian ác hơn khi bắt cóc hay mua bán trẻ em cho bọn người đã trở thành thú vật đi tìm thú ấu dâm rất khốn nạn này (child prostitution) vì đã gây đau khổ, thương tật cho biết bao trẻ em bị bán cho bọn thú vật này hành hạ thân xác. Đây chính là bộ mặt, là hình ảnh rõ nét nhất của hỏa ngục trên trần gian này hiện nay.

Chưa hết, cũng vì tham tiền mà có những kẻ đã bán rẻ lương tâm để làm tay sai cho ngoại bang, giết hại đồng bào ruột thịt của mình, phản bội chính nghĩa của dân tộc khi ra tay sát hại cách giã man người khác để giúp cho quan thầy ngoại bang thi hành mục đích thống trị theo sách lược thâm độc của chúng. Cụ thể, đó là những kẻ đã nhận tiền thuê mướn của CIA Mỹ để giết hại rất dã man anh em Tổng Thống Ngô Đình Diệm và một số nạn nhân khác năm 1963 dưới danh nghĩa “cách mạng”. Nhưng thực chất đó chỉ vì lòng tham mê tiền bạc đã đưa họ mù quáng vào con đường gian ác, phản bội, tàn nhẫn không hơn không kém. Những kẻ gian ác, phản bội này chắc chắn sẽ không thể ăn ngon, ngủ yên, và vui sống được vì tội ác đang nung đốt lương tâm, dù đã bị băng hoại của chúng. Nếu ta tin có một Thiên Chúa yêu thương nhưng rất công minh, thì những kẻ gian ác đó sẽ phải chịu phán xét đích đáng về những việc làm độc ác, dã man của chúng.

Như thế, tiền bạc, mặc dù cần thiết cho con người sống ở trần gian này, nhưng lại là một nguy cơ to lớn cho con người muốn sống lương thiện nói chung và cách riêng cho người tín hữu muốn sống đức tin thực sự vào Chúa Kitô, Đấng đã “chúc phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó, vì Nước Trời là của họ.” (Mt 5: 3)

Thật vậy, Tin Mừng của Chúa Kitô đã cho ta biết bao lời khuyên phải tránh cạm bẫy của tiền bạc để được cứu rỗi và vui hưởng hạnh phúc giầu sang, phú quý với Chúa trên Nước Trời.

Trước hết, là câu truyện người thanh niên giầu có trong Phúc Âm Thánh Mac cô. Anh ta đến hỏi Chúa Giêsu xem anh phải làm gì “để được sự sống đời đời làm gia nghiệp”. Anh ta tự khoe đã tuân giữ mọi giới răn của Chúa cách hoàn hảo từ bé.Nhưng có một điều anh còn thiếu và không thể làm được đó là về bán hết tài sản, lấy tiền cho người nghèo, rồi đi theo Chúa như Chúa đòi hỏi anh ta.

Nhưng trước đòi hỏi này, anh đã buồn rầu bỏ đi, không thể thực hành được vì anh có quá nhiều của cải ! (Mc 10 : 17-22)

Như vậy, rõ rệt cho thấy là lòng ham mê tiền của trần thế đã là trở ngại lớn lao nhất cho anh thanh niên kia vào Nước Trời. Vì thế, Chúa Giêsu đã kết luận với các môn đệ như sau :

“Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn cho người giầu vào Nước Thiên Chúa.” (Mc 10:17-23; Lc 18: 18-24)

Con lạc đà to lớn như vậy làm sao chui qua được lỗ kím quá nhỏ như thế ? Thật là điều không tưởng, nhưng lại giúp nói lên điều không tưởng lớn lao hơn nữa đó là người giầu có khó có thể vào được Nước Trời. Khó vào được vì có những người giầu đã làm nô lệ cho tiền của đến mức không thể hy sinh được của cải phù vân ở đời này cho hạnh phúc Nước Trời mai sau như trường hợp chàng thanh niên giầu có trên đây.

Chính vì muốn cho các môn dệ xưa và mọi người tín hữu chúng ta ngày nay phải ý thức sâu xa về nguy hại của tiền bạc, của cải vật chất trong khi sống đức tin ở đời này mà Chúa Giêsu “Người vốn giầu sang phú quý, nhưng đã tự ý trở nên nghèo khó vì anh em để lấy cái nghèo của mình mà làm cho anh em trở nên giầu có". (2 Cr 8: 9),

Chúa đã nên gương nghèo khó cùng cực khi chọn sinh ra trong hang bò, lừa giữa mùa đông lạnh lẽo, khiến phải nhờ hơi ấm của chiên, bò, lừa ngựa, sưởi cho đỡ lạnh trong đêm giáng trần. Lón lên, đi rao giảng Tin Mừng cứu độ, Chúa đã sống lang thang như kẻ vô gia cư, đúng với ý nghĩa câu trả lời của Chúa cho một kinh sư kia ngỏ ý muốn đi theo Người:

“Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu". (Mt 8:20)

Như vậy, Chúa đã thực sự sống khó nghèo từ khi sinh ra cho đến ngày chết trần trụi trên thập giá. Suốt đời sống nghèo khó đến nỗi khi chết chết cũng không có chỗ để chôn, khiến môn đệ phải mượn ngôi mộ trống của ông Giô-xép cho Chúa nằm tạm 3 ngày chờ sống lại.(Mt 27: 57-60; Ga 19: 41-42)

Như thế ai có thể ngờ vực được gương khó nghèo của Chúa Kitô ???

Người sống và chết khó nghèo để dạy cho tất cả chúng ta, những người muốn đi theo Chúa vào Nước Trời, một điều rất quan trọng là không được tôn thờ hay yêu mến tiền của đến mức làm nô lệ cho nó mà quên mất hay coi nhẹ việc tối quan trọng hơn là phải yêu mến Chúa trên hết mọi sự, phải tìm kiếm sự sang giầu của Nước Trời trên mọi phú quý sang giầu ở đời này. Trên trần gian này, không gia nhân nào có thể làm tôi hai chủ được, cho nên “anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi tiền của được.” (Lc 16: 13) như Chúa Giêsu đã nói với các môn đệ xưa.

Vì nếu làm tôi tiền của thì sẽ dễ trở thành bất lương, độc dữ, gian ác và lãnh cảm trước sự nghèo đói của người khác. mà Chúa Kitô đang hiện diện nơi họ để thách đố chúng ta biết cảm thông và chia sẻ cơm áo với những anh chị em kém may mắn đó.

Nói thế không có nghĩa là cứ phải nghèo đói, rách rưới và ốm đau bệnh tật mới được vào Nước Trời. Ngược lại, lo cho mình và cho người thân của mình được có của ăn, áo mặc, có tiền mua thuốc chữa bệnh, có phương tiện di chuyển cần thiết thì lại là điều tốt đẹp phải làm và không có gì nguy hại cho mục đích sống đức tin có Chúa. Chỉ khi nào ham mê tiền của đến mức làm nô lệ cho nó khiến có thể mù quáng làm những việc bất lương, bất công và vô luân để có tiền thì mới là điều đáng chê trách và phải xa tránh mà thôi.

Chính vì giá trị chính đáng của những nhu cầu cần thiết cho con người như của ăn nuôi sác, được khỏe mạnh để làm việc và sống vui ở trần gian này, mà xưa Chúa Giêsu đã làm phép lạ hóa bánh và cá ra nhiều để nuôi hàng ngàn người đi theo Chúa nghe Người giảng dạy và không có của ăn trong ngày (Mc 6 : 35-44). Chúa cũng chữa lành biết bao người bệnh tật, câm điếc, đui mù què, phong cùi và bị quỷ ám để minh chứng Người là Thiên Chúa giầu lòng xót thương và cảm thông nỗi đau khổ của con người và dạy chúng ta phải biết yêu thương, chia sẻ với người khác nghèo khó vật chất hơn mình.

Chúa không lên án những người giầu có chỉ vì họ có nhiều tiền của mà vì họ mê tiền của hơn yêu mến Chúa và hạnh phúc Nước trời. Có tiền của mà biết dùng vào việc bác ái đích thực để chía sẻ với người khác kém may mắn hơn mình những gì mình có thì đó lại là việc tốt đẹp phải làm. Nghĩa là nếu người giầu có biết dùng tiền của để xoa dịu nỗi thống khổ của người nghèo đói, bệnh tật không có tiền chữa trị, hay giúp cho các cô nhi viện, trẻ em khuyết tật, và các nhà truyền giáo có phương tiện vật chất để đi mở mang Nước Chúa thì đã “mua sắm những túi tiền không bao giờ cũ rách, một kho tàng chẳng thể hao hụt ở trên trời, nơi trộm cắp không bén bảng, mối mọt cũng không đục phá.” (Lc 12 : 33).

Đó là sự khôn ngoan biết dùng tiền của chóng qua ở đời này để mua sự sang giầu, phú quí vĩnh viễn trên Nước Trời, như Chúa Giêsu đã dạy các môn đệ xưa và cho tất cả chúng ta ngày nay.

Đó cũng là thái độ khinh chê, không làm nô lệ cho tiền của mà chúng ta đọc thấy trong Thánh Vịnh 62 :

“Tiền tài dẫu sinh sôi nảy nở
Lòng chẳng nên gắn bó làm chi.”
(Tv 62 : 11)

Chính vì hiểu rõ giá trị của sự sang giầu trên Nước Trời và niềm vui sướng được biết Chúa Kitô hơn mọi lợi lãi vinh quang ở đời này mà Thánh Phaolô đã thốt lên những lời sau đây:

“Những gì xưa kia tôi coi là có lợi, thì nay, vì Đức Kitô, tôi cho là thiệt thòi. Hơn nữa tôi coi tất cả mọi sự là thiệt thòi, so với mối lợi tuyệt vời là được biết Đức Ki Tô-Giêsu, Chúa của tôi. Vì Người, tôi đành mất hết, và tôi coi tất cả như rác để được Đức Kitô.” (Pl 3: 7-8)

Lời Thánh Phaolô trên đây quả là khuôn vàng thước ngọc cho mọi người tín hữu chúng ta suy nghĩ và noi theo, vì được biết Chúa Kitô nhờ đức tin quả thực là mối lợi lớn lao mà không có bất cứ cái gì, của gì trên trần gian này như tiền bạc, kim cương đá quí hay danh vọng có thể sánh được .

Do đó, nếu nhờ Đức Tin, ta nhận biết Thiên Chúa là chính sự sang giầu và hạnh phúc tuyệt vời nhất thì nhiên hậu, lời mời gọi sẽ là phải yêu mến Chúa và Vương Quốc của Người trên hết mọi sự, nhất là trên tiền bạc và của cải ở trần gian này để không làm nô lệ cho tiền của, hay say mê đi tìm tiền của hơn tha thiết tìm Chúa và hạnh phúc được chiêm ngắm Thánh Nhan Người trên cõi vinh hằng mai sau.

Lời mời gọi này không những chỉ dành cho các tín hữu sống ơn gọi gia đình hay độc thân giữa đời mà còn dành riêng cho các giáo sĩ và tu sĩ là những người được mong đợi sống “cái nghèo của Chúa Kitô” để làm nhân chứng cho Chúa và nêu gương sáng cho người khác. Do đó, người tông đồ của Chúa không nên để lòng dính bén vào tiền của để thi nhau ra nước ngoài xin tiền hết đợi này đến đợt khác. Lại nữa, cũng không nên thích tiền để chỉ nhận dâng lễ với bổng lễ cao, đi đồng tế cho đông để nhận phong bì và coi trọng người giầu có, khinh thường người nghèo, chê hay không nhận dâng lễ cho người không có tiền xin lễ hậu hĩ như các người giầu có ! Đó là thực trạng vẫn còn diễn ra ở nhiều nơi và gây tai tiếng không ít cho ơn gọi và tinh thần phục vụ của người tông đồ ngày nay.

Là Tông đồ lớn nhỏ của Chúa mà sống như vậy, thì có phù hợp với tinh thần “khó nghèo” mà Chúa Giêsu đã sống và dạy các môn đệ neo theo hay không ?

Lại nữa, giảng sự khó nghèo của Chúa cho người khác mà chính mình lại ham thích tiền của, chậy theo tiền của, thì lời giảng dạy của mình có thuyết phục được ai tin và thực hành không ?

Sự thật thì dễ mất lòng nhưng vẵn cần thiết phải nói ra. “Ai có tai nghe thì nghe.” Đó là lời Chúa. Giêsu đã nói với các môn đệ xưa. (Mt 13: 43; Mc 4: 23; Lc 8: 8)

Tóm lại, là người may mắn có đức tin, chúng ta phải quyết tâm sống đức tin cách sâu đậm không những bằng đời sống thiêng liêng mật thiết với Chúa mà còn phải lưu tâm đến những nguy cơ đe dọa đức tin như tội lỗi, gương xấu và cám dỗ của tiền bạc của cải vật chất, là những trở ngại rất lớn cho chúng ta sống đạo đức, lương thiện, công bằng và bác ái như đức tin đòi hỏi.

Đó chính là điều chúng ta cần suy nghĩ và thực hành trong năm Đức Tin này.Amen.
(danchuausa.net) 

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013

từ internet



Giàu Và Nghèo
Một ngày nọ, người cha giàu có dẫn con trai đến một vùng quê để thằng bé thấy những người nghèo ở đây sống như thế nào. Họ tìm đến nông trại của một gia đình nghèo nhất nhì vùng. "Đây là một cách để dạy con biết qúy trọng những người có cuộc sống cơ cực hơn mình"
.
Người cha nghĩ đó là bài học thực tế tốt cho đứa con bé bỏng của mình. Sau khi ở lại và tìm hiểu đời sống ở đây, họ lại trở về nhà.

Trên đường về, người cha nhìn con trai mỉm cười: "Chuyến đi như thế nào hả con?"
- Thật tuyệt vời bố ạ!

- Con đã thấy người nghèo sống như thế nào rồi đấy!

- Ô, vâng.

- Thế con rút ra được điều gì từ chuyến đi này? Đứa bé không ngần ngại:

- Con thấy chúng ta có một con chó, họ có bốn. Nhà mình có một hồ bơi dài đến giữa sân, họ lại có một con sông dài bất tận. Chúng ta phải treo những chiếc đèn lồng vào vườn, họ lại có những ngôi sao lấp lánh vào đêm. Mái hiên nhà mình chỉ đến trước sân thì họ có cả chân trời. Chúng ta có một miếng đất để sinh sống và họ có cả những cánh đồng trải dài. Chúng ta phải có người phục vụ, còn họ lại phục vụ người khác. Chúng ta phải mua thực phẩm, còn họ lại trồng ra những thứ ấy. Chúng ta có những bức tường bảo vệ xung quanh, còn họ có những người bạn láng giềng che chở nhau…

Đến đây người cha không nói gì cả. "Bố ơi, con đã biết chúng ta nghèo như thế nào rồi…"

– cậu bé nói thêm. Rất nhiều khi chúng ta đã quên mất những gì mình đang có và chỉ luôn đòi hỏi những thứ gì không có. Cũng có những thứ không giá trị với người này nhưng lại là mong mỏi của người khác. Điều đó còn phụ thuộc vào cách nhìn và đánh giá của mỗi người. Xin đừng quá lo lắng, chờ đợi vào những gì bạn chưa có mà bỏ quên điều bạn đang có, dù là chúng rất nhỏ nhoi.


Ai giàu hơn ai?

Lúc Đức phật còn tại thế, bấy giờ tại thành Xá Vệ có một cư sĩ tên là Tu Lại. Vị cư sĩ này mặc dù rất nghèo nhưng ưa bố thí và sẵn sàng giúp đỡ người khác.

Một bữa nọ trên đường đi ra chợ, tình cờ ông nhặt được một viên "Nguyệt Minh Châu" viên ngọc này rất là quý hiếm nhưng với cái tâm muốn chia sẻ những khó khăn và nổi thống khổ của người đời. Ông tuyên bố với mọi người là ông có nhặt được một của báu "ai nghèo nhất thì tới tôi cho".

Sau khi tuyên bố như vậy thì lúc bấy giờ ở nhà vị cư sĩ Tu Lại - thật ra chỉ là một cái chòi nhỏ thôi - có rất là nhiều người tự xưng là mình nghèo để mong nhận được của báu. Có người nghèo thiệt nghèo Tu Lại thấy cũng biết, nhưng có người giàu thiệt giàu cũng giả làm nghèo nữa để tới xin được của báu đó nhưng tất cả những người này Tu Lại đều từ chối.

Ông nói: " Các vị chưa phải là những người nghèo thật sự mà nhà vua, vua Ba Tư Nặc trong vương quốc này mới là người thật sự nghèo nhất"

Lúc đó mọi người ngạc rất ngạc nhiên hỏi Tu Lại: "Tại sao nhà vua lại là người nghèo nhất, trong khi ông ta vừa có quyền lực lại vừa có tài sản lớn, tất cả những của quý trong vương quốc này đều phải đem dâng nạp cho ông ấy, ống ấy sao có thể là người nghèo nhất được."

Tu Lại nói: "Không! theo như tôi nghĩ thì quốc vương là cái người nghèo nhất trong vương quốc này".

Tu Lại quyết định đem viên nguyệt minh châu này tặng cho nhà vua coi như là giúp ông ta thoát khỏi cảnh nghèo. Khi đi tới diện kiến vua lính triều đình chặn lại không cho ông vào, lúc bấy giờ ông mới đem viên ngọc ra và nói "Đây là một viên ngọc quý báu ta muốn đem tặng cho quốc vương. Xin hãy cho ta vào được diện kiến ngài", thì quân lính mới cho Tu Lại vào.

Khi Tu Lại bước vào thì gặp một cảnh rất chướng tai gai mắt: vua Ba Tư Nặc đang ép những người thương phú trong thành vì những lỗi nhỏ, bắt họ phải đem tiền tới chuộc mới mong thoát được tội.

Thật ra thì những tội mà họ mắc phải không đáng là gì nhưng vì họ rất giàu có, của cải và tài sản rất nhiều vị vua này có lòng tham nên bắt ép họ để thu gom tài sản về mình. Những người này vì sợ tính mạng của mình nên họ đã chấp nhận những yêu cầu của vua đem tài sản tới chuộc mạng của mình.

Sau khi những người này được thả ra về,Tu Lại được vào diện kiến nhà vua. Cư sĩ Tu Lại quỳ xuống và nói: "Thưa đại vương! Hôm nay thảo dân đến đây chỉ có một ước nguyện duy nhất thôi"

Vua mới nghĩ chắc là tên này muốn xin ta giúp đỡ điều gì đây vì thấy tướng nó nghèo quá, nên mới hỏi: "Ngươi có ước nguyện gì?"

Tu Lại mới nói: "Thưa đại vương! Thảo dân tình cờ có nhặt được một viên nguyệt minh châu rất có giá trị, thảo dân phát nguyện là ai nghèo nhất trong thiên hạ này, thảo dâng sẽ đem viên ngọc tặng cho người đó, thì xét thấy đại vương là người nghèo nhất trong vương quốc này nên thảo dân đi tới đây muốn tặng viên ngọc quý này cho đại vương"

Nhà vua nghe xong rất bực mình nhưng mà cũng tế nhị nói: "Cho dù ta có nghèo đến mức nào đi nữa ta cũng không nghèo hơn nhà ngươi"

Cư sĩ Tu Lại nói: "Dạ không thưa đại vương! Thảo dân thấy đại vương là người nghèo nhất trong vương quốc này, còn nghèo hơn cả thảo dân nữa"

Vua nghiêm mặt nói: "Nếu ngươi mà giải thích điều ngươi vừa mới nói không xong thì đầu của ngươi sẽ rơi xuống đất"

Tu Lại mới nói: "Đối với đại vương thì kho lộc chất đầy, vàng bạc không thiếu, trân báu của tất cả các nơi đều đem về cống hiến, dâng nạp thế mà đại vương vẫn cảm thấy chưa đủ cho nên đại vương mới bắt nạt, ép người ta phải đem tiền tới, bao nhiêu của cải và tài sản của người khác đại vương đều muốn nó phải trở vào túi của mình càng nhiều càng tốt, như vậy thảo dân thấy đại vương chưa từng biết đủ, lúc nào cũng cảm thấy thiếu có nghĩa là đại vương đang nghèo.

Trong khi thảo dân ăn cơm bữa sáng thì đã lo tới bữa chiều chỉ có một viên minh châu thôi nhưng mà thảo dân thấy như thế đã quá đủ rồi, sẵn sàng đem nó tặng cho người khác, cho nên thảo dân có nghèo đi nữa thảo dân cũng vẫn giàu có hơn đại vương".

Vậy ai giàu hơn ai! Rõ ràng người thật sự giàu có không hẳn là người đó có nhiều tiền của và vật chất, vì những thứ đó có thật nhiều đi chăng nữa thì đến lúc nhắm mắt xuôi tay chúng ta cũng không thể mang nó theo được, những thứ đó chỉ làm cho cuộc sống chúng ta đỡ vất vả hơn thôi.

Chính tình thương và lòng nhân ái của mỗi chúng ta mới thật sự làm cho chúng ta ngày thêm giàu có, khi đó chúng ta mới cảm thấy thật hạnh phúc và có ý nghĩa khi chúng ta hiện diện trong cuộc đời này.

Mỗi lần chúng ta tạo niềm vui và hạnh phúc đến với người khác, biết lắng nghe, thông cảm và chia sẻ cùng họ những nổi khó khăn thì ngay lúc đó chúng ta đã thêm vào tài khoản tiết kiệm của mình một số lượng rất lớn, và dần dần trở thành người giàu có thật sự mà có khi chúng ta không hề hay biết. Ngược lại, chính lòng tham chấp và sự ích kỷ của bản thân sẽ làm cho tài khoản tiết kiệm này của chúng ta ngày một cạn kiệt và dần dần chúng ta sẽ trở thành một người nghèo nàn nhất.





Hóa ra, mình cũng là một người giàu có




Chàng thanh niên nọ lúc nào cũng than vãn số mình không tốt, không thể giàu có được. Một ngày, một ông lão đi qua, nhìn thấy vẻ mặt ủ ê của anh bèn hỏi:

- Chàng trai, sao trông cậu buồn thế, có việc gì không vui à?

- Cháu không hiểu tại sao cháu làm việc chăm chỉ, vất vả mà vẫn nghèo. - Chàng trai buồn bã nói.


- Nghèo ư, cháu là một người giàu có đấy chứ.

- Chưa ai nói với cháu như vậy cả, cháu rất nghèo.

- Giả như ta chặt một ngón tay cái của cháu, ta trả cháu 3 đồng vàng, cháu có đồng ý không?

- Không ạ.

- Giả như ta chặt của cháu một bàn tay, ta trả cháu 30 đồng vàng, cháu đồng ý không?

- Không bao giờ.

- Vậy ta muốn lấy đi đôi mắt của cháu, ta trả cháu 300 đồng vàng, cháu thấy thế nào?

- Cũng không được.

- Vậy, ta trả cháu 3.000 đồng vàng để cháu trở thành một ông lão như ta, già cả, lú lẫn được không?

- Đương nhiên là không.

- Cháu muốn giàu. Vậy ta sẽ đưa cho cháu 30.000 đồng tiền vàng để lấy đi mạng sống của cháu, cháu thấy thế nào?

- Cháu cảm ơn ông! Cháu đã hiểu cháu cũng là một người giàu có.





Người nghèo – người giàu   



Một câu chuyện kể rằng có một người nghèo, rất nghèo. Anh luôn than thân trách phận là mình đã không gặp may mắn như bao người khác, nếu như mình có một chút vốn liếng thôi thì mình cũng có thể làm giàu được như rất nhiều người… và bao năm rồi anh vẫn trách cuộc đời sao bạc bẽo với anh đến vậy. Một ngày kia có một người giàu nhìn thấy anh ta đáng thương đã sinh lòng từ tâm muốn giúp anh ta làm giàu.

Anh nhà giàu đưa tới cho anh nhà nghèo một con bò dặn phải khai hoang chờ tới vụ mùa xuân sẽ gieo hạt, mùa thu sẽ hết nghèo. Chàng nghèo lòng tràn đầy hy vọng bắt đầu phấn đấu. Nhưng chỉ được vài ngày, bò cần ăn cỏ, người cần ăn cơm, cuộc sống ngày càng khó khăn. Chàng nghèo nghĩ, nếu bán con bò sẽ mua được vài con dê, giết một con dê để ăn, những con còn lại sẽ sinh con đẻ cái, chờ chúng lớn sẽ mang bán sẽ kiếm được nhiều tiền hơn.
Anh chàng thực hiện kế hoạch của mình thật, sau khi ăn hết một con dê, vẫn chẳng có con dê con nào được sinh ra cả, cuộc sống lại càng khó khăn ; chịu không nổi, anh ta lại giết tiếp một con dê nữa. Anh ta nghĩ, cứ thế này mãi sẽ không ổn, chẳng thà bán dê mua gà, gà đẻ trứng nhanh hơn, bán kiếm tiền nhanh hơn, chắc cuộc sống sẽ khá hơn.
Anh ta làm đúng như vậy, nhưng cuộc sống hàng ngày vẫn không thay đổi được, càng ngày càng khó hơn, cuối cùng, khi chỉ còn một con gà cuối cùng, lý tưởng của người nghèo hoàn toàn tan vỡ. Anh ta nghĩ, không còn hy vọng làm giàu nữa, chẳng thà bán quách con gà đi mua một bình rượu, ba chén vào bụng là quên hết sầu đau.
Mùa xuân đã đến, anh nhà giàu phấn khởi mang hạt giống đi gieo, anh ta phát hiện anh nhà nghèo đang ngồi uống rượu, bò chẳng còn nữa, trong nhà cũng sạch trơn chẳng còn thứ gì bèn quay lưng bỏ đi.
Người nghèo đương nhiên vẫn nghèo mãi!
Rất nhiều người nghèo đã từng có ước mơ, thậm chí còn có cơ hội và đã có hành động, nhưng kiên trì được đến cùng là điều rất khó.
Lời bình: Theo lời một chuyên gia đầu tư, bí quyết thành công của ông ta là: Khi không có tiền, dù khó khăn thế nào cũng không động tới khoản đầu tư và tích luỹ, áp lực sẽ khiến cho bạn tìm ra phương pháp kiếm tiền mới, giúp ta thanh toán các hoá đơn. Đó là một thói quen tốt.
Rất nhiều người nghèo đã từng có ước mơ, thậm chí còn cơ hội, đã có hành động, nhưng kiên trì được đến cùng lại quá khó. Tính cách hình thành thói quen, thói quen quyết định thành công.


RE: [Ex68] Nghèo và giầu.

"Bonne année , bonne santé pour 2013" ... Lời đầu tiên của tui xin gởi đến các bác ex 68 thân mến .
Ngày đầu năm 2013 rất đặc biệt với tui bên đây ... 10 giờ sáng thức dậy còn chưa tỉnh rượu , vì đêm qua có khách đến nhà cùng đón giao thừa ...3 giờ sáng mới vô giường ngủ mà , xuống nhà dọn dẹp xong , chuẩn bị ăn cơm trưa , điện thoại reo "r ,r r rr..." Hả ???? người anh họ của exa tui ở cách nhà khoảng 1cây số vừa qua đời , anh ta sinh năm 1948 , ngày xưa là 1 phi công lái phản lực cơ chiến đấu A 37 , dân sĩ quan phi hành của khg quân VN .. nói như vậy để các bác biết là hồi trẻ anh ta cao lớn và rất cường tráng , sức khỏe tốt hơn bọn ex 68 chúng ta là cái chắc !!!
Chuyện chỉ có vậy , nhưng nó làm ex tui suy gẫm hoài từ hôm qua đến giờ về câu nói "Nhân sinh thất thập cổ lai hy" , đến nay vẫn còn đúng đấy nhỉ !
Rồi chợt nghĩ về câu trả lời cho bác Bùi rằng :"kẻ giàu , người nghèo đều cũng sẽ phải chết" , và chúng ta đang ngày..... "càng thêm tuổi , nó càng khg xa" hic , hic hic .....
Theo quan niệm của rất nhiều người Tây phương, và ex tui cũng đồng ý với họ rằng :"giàu là gì ?" con người ta có 2 cách giàu : một là giàu tiền bạc ; hai là giàu sự hiểu biết và cách sống , người
châu Á mình gọi là "phong lưu" đấy bác , có người nhờ sống kiểu "TRÙM SÒ" nên họ tích cóp được nhiều tài sản (tiểu phú do cần mà lỵ ) , nhưng có người tuy khg tiền nhưng có cuộc sống rất Phong lưu , và họ được hưởng nhiều cái đẹp của cuộc sống hơn , tui thì ái mộ kiểu "sống phong lưu" hơn là "sống trùm sò" , và mỗi người đều có quyền lựa chọn cho mình 1 kiểu sống giàu khác nhau đấy thôi bác .
Tui nghĩ bác là người giàu hơn ai hết về cuộc sống phong lưu , hào phóng ... hằng ngày bác có thời giờ rảnh để chơi chim cá kiểng , rồi có cả 1 khoảng trời mênh mông hơn ai hết để mà đi tới đi lui nhìn ngắm thiên nhiên , lúc nào thích nâng chén lai rai với các bác nông láng giềng , cái sự tự do ấy nó nghìn lần quý hơn những người cả ngày phải ngồi giam mình trong 4 bức tường văn phòng như ex tui ...
Khi mình được cái này thì mất cái kia" thôi , ông trời hổng cho ai được hưởng hết mọi thứ đâu bác , chỉ vì mình khg nhìn thấy hết các nỗi khổ của nhau đấy !
Dân Tây họ cho rằng các sự giàu nghèo , đẹp xấu , cao thấp đều có giá trị như nhau , là những yếu tố cần thiết để tạo nên bức tranh vẽ xã hội , có giàu thì phải có nghèo chứ, nhờ có chân ngắn nên người ta mới thấy thích chân dài ...Nếu mình thử sửa câu ca dao : "ví thử trên đời toàn giầu cả , anh hùng hào kiệt có hơn ai ..." , như thế cuộc sống sẽ bị nhàm chán chết đi bác .
Theo tui hạng "Đai phú do Thiên" tức phải giàu cỡ như ông Bill Gates , khg cần làm chi hết mà tiền vẫn vô ào ào, trên thế gian chắc là khg có nhiều đâu , và lớp 68 của mình tui xác nhận hổng có ai cả !
Bởi dzậy , bác đừng lo sẽ có bạn nào trong lớp khinh rẻ bác , vì chúng ta đều nằm trong hạng "tiểu phú do cần" như nhau hết , cho nên chẳng ai có thể lên mặt với ai được .
"Đại gia" với "Đa dại" ... chỉ là cách tụi mình nói đùa với nhau cho vui vậy thôi , chứ chẳng đúng gì với ai cả .
Toàn Thắng

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

LỜI CHÚA LỄ THÁNH MARIA, MẸ THIÊN CHÚA NĂM C (Lc 2, 16-21)



Năm Mới , Bước Khởi Đầu
Lễ Mẹ Thiên Chúa

LM Gioan Bosco Nguyễn Hữu Thy
Trong những giây phút cuối cùng của một năm cũ sắp qua và đang hồi hộp ngồi chờ năm mới đang tới gần kề, Berthold Brecht, thi sĩ nỗi tiếng người Ðức vào thế kỷ XIX, đã ghi vào trang cuối cùng cuốn nhật ký của ông mấy câu thơ :

„ Ich sitze am Strassenhang.
„ Der Fahrer wechselt das Rad.
„ Ich bin nicht gern, wo ich herkomme.
„ Ich bin nicht gern, wo ich hinfahre.
„ Warum sehe ich den Radwechsel voll Ungeduld ? “

Xin tạm dịch:

„ Tôi ngồi bên lề đường dốc thoai thoải.
„ Nhìn bác tài đang mãi thay bánh xe.
„ Tôi chẳng thích nơi tôi vừa từ giã.
„ Tôi chẳng thích nơi tôi sẽ đặt chân.
„ Tại sao tôi bất nhẫn ngồi nhìn thay bánh xe?“


Thời gian trong suốt một năm đã âm thầm qua nhanh như thoi đưa. Ðang khi đó, chúng ta sống hết ngày này qua ngày nọ, hết tuần này qua tuần kia, và ít khi để ý xem thời gian đã trôi qua nhanh như thế nào! Nhưng những giây phút trong đêm Silvester, đêm giao thừa, đêm cuối cùng của năm cũ mà chúng ta vừa từ giã, lại hoàn toàn khác hẳn. Có rất nhiều người đã không rời mắt khỏi mặt chiếc đồng hồ và hồi hộp chờ cho chiếc kim chỉ giờ dừng lại ở con số 12. Trong khoảnh khắc đó họ đã hoàn toàn quên đi mọi nhọc nhằn vất vã, mọi phân hóa và tranh chấp của cuộc sống hằng ngày. Chỉ trong những giây lát vắn vỏi đó họ mới được dừng tay „chiến đấu“ với đời và được ngồi nghỉ „bên lề đường dốc thoai thoải“.

Trong ngày đầu tiên của một năm mới, đang khi „bánh xe“ cuộc sống hằng ngày lại tiếp tục đều đặn lăn nhanh trên con đường thời gian, chúng ta cần nhìn lại đời sống của mình, nhìn lại những ngày tháng của một năm vừa trôi qua, để kịp định hướng đúng đắn cho những dự định trong năm mới vừa bắt đầu. Và tất cả phải được nhanh nhẹn giải quyết ngay, vì con tàu thời gian vẫn vô tình vùn vụt lao nhanh về phía trước, không chút cảm thương chờ đợi ai. Vâng, những giây phút thư giãn của đêm giao thừa thật quá ngắn ngủi, chúng ta lại bất nhẫn nhìn „thay bánh xe“ thời gian!

Nhưng người ta thấy được gì trong lúc „tống cựu nghinh tân“, lúc nhìn năm mới đến thay năm cũ? Người ta nói gì về những điều quá khứ vừa qua đi? Ðối với thi sĩ Berthold Brecht, điều ông thấy đã ghi nhận là bóng tối, là điều rủi ro, nên ông: „ Tôi chẳng thích nơi tôi vừa từ giã“. Chắc hẳn nhiều người trong chúng ta hiểu ngay được điều đó!. Dĩ nhiên, không phải tất cả những gì xảy trong năm vừa qua đều xấu. Nhưng hầu như tất cả mọi người đều nhất trí là có những sự cố đã xảy ra trong năm vừa qua mà họ không bao giờ lại muốn xảy ra lần nữa, như khi phải vĩnh viễn giã từ một người thân, hay khi phải gặp những khó khăn nan giải trong nghề nghiệp, trong tình yêu, trong gia đình hay khi vì bất đắc dĩ phải nợ nần nặng lãi, v.v... Dĩ nhiên là không một ai muốn nhớ đến những rủi ro đó nữa. Nhưng phải nhìn về tương lai, về những ngày tháng đang trải dài trước mắt, thế nào đây? Thi sĩ Brecht thì bộc lộ rõ ràng khi ông viết:“Tôi chẳng thích nơi tôi sẽ đặt chân“. Còn chúng ta? Có lẽ do những ảnh hưởng không nhỏ của những bất hạnh to nhỏ trong năm qua, chúng ta cũng sẽ khó tránh được những cảm nghĩ mông lung, buồn vui lẫn lộn khi hướng nhìn về những ngày tháng trước mắt!

Trong những ngày đầu Năm Mới, chúng ta luôn chúc cho nhau một Năm Mới đầy may lành hạnh phúc, mặc dù mọi người đều biết là không bao giờ tất cả những ước vọng chúng ta cầu chúc đó đều được hiện thực. Thật ra, Năm Mới cũng giống như một trang giấy trắng trải rộng trước mắt chúng ta, và những gì sẽ được viết lên trang giấy đó thì không ai trong chúng ta biết chắc trước được. Chỉ có một điều mà rất có thể mỗi người trong chúng ta sẽ phải đối mặt, đó là các lỗi lầm, bệnh tật và sự chết. Nếu vậy thì còn lại những gì nữa cho bao thầm ước đầy lạc quan, cho bao dự định đầy hi vọng mà nhiều người ấp ủ trong lòng khi bước chân vào ngưỡng cửa năm mới? Những tia phao bông rực rỡ sáng chói của đêm giao thừa cũng chỉ đủ sức mang lại cho ta những niềm vui ngắn ngủi rồi vội tắt nhanh, để lại những xác giấy nằm tả tơi trên mặt đất lạnh! Vậy không còn gì ngoài bóng tối của đêm đen hay sao?

Các bạn thân mến, không phải là một sự ngẫu nhiên khi chúng ta khởi sự sống ngày đầu tiên của năm mới cũng chính là ngày chúng ta cử hành Ðại Lễ kính Ðức Maria, Mẹ Thiên Chúa. Vâng, ngay từ những giây phút đầu tiên của một năm mới đã được dâng kính Mẹ Thiên Chúa, Giáo Hội muốn khẳng định rõ ràng rằng một người có đức tin vào Thiên Chúa không bao giờ có lý do để bi quan thất vọng. Hãy đưa mắt hướng nhìn lên Mẹ Maria. Mẹ chính "Sao Mai" luôn chiếu sáng, báo hiệu ánh bình mình của một ngày mới sắp ló dạng. Thật vậy, nơi nào có Mẹ hiện diện, nơi đó có ơn cứu rỗi, vì Mẹ đã sinh ra cho ta Ðấng Cứu Thế, Ðấng giải thoát ta khỏi tội lỗi và sự chết, và hòa giải ta với Thiên Chúa. Qua Mẹ Maria, Thiên Chúa chỉ cho ta biết những gì Người muốn dự định thực hiện nơi mỗi người trong chúng ta: Ðó là sự viên mãm vĩnh cửu. Con tàu thời gian không hề lăn bánh lao mình vào một tương lai vô định. Ðích tới của lịch sử thời gian, của lịch sử nhân loại và của cả lịch sử năm mới này là chính Thiên Chúa.

Cũng như Mẹ Maria, chúng ta cũng sẽ không được chuẩn chước khỏi phải trải qua bóng tối và đêm đen của cuộc đời. Nhưng điều chúng ta có thể làm và cần phải làm để bước theo dấu chân của Mẹ Maria là tín thác mọi giây phút đời ta cho Chúa. Totus tuus! Chúng ta hãy cùng Mẹ thưa lên Chúa hai tiếng „xin vâng“, vì Thiên Chúa không hề bỏ rơi ta. Cả năm mới này với mọi sự cố buồn vui của nó cũng đã được an bài, cũng đã nằm trong tay Chúa. Cả năm mới 2013 này cũng là năm của Chúa, Anno Domini! Vậy, lòng tin tưởng phó thác vào sự an bài đầy tình thương của Cha trên Trời là một bước khởi đầu đúng đắn và và đầy hy vọng duy nhất!
(tinmung.net)

Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012

CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2013


Dear All Exs,

Ngày cuối cùng của năm 2012. Dừng lại một tí. Suy nghĩ vài điều. Có một suy nghĩ của bạn mình gây ấn tượng, mình cũng muốn chia sẻ chút gì. Thôi thì tinh thần chia sẻ, nên nếu chưa đúng ý thì thông cảm vậy, ngày cuối năm mà!

Bạn nghĩ: Chúa đã được sinh ra trong cảnh nghèo hèn, Chúa sống như người nghèo và sống cho người nghèo.... Vậy liệu những người Công Giáo giầu có, có dám thực hành theo gương Chúa đã làm không ? Có đến 1% người Công giáo giầu có dám thực hành không?

Xin ai đó trả lời cho tôi xóa đi cái mặc cảm mãn tính của tôi với.

Thiên Chúa là chủ thời gian, là chủ vạn vật, nên Ngài rất giàu có. Khi mình search chuỗi từ "Mọi sự là của Chúa" trên Google, có... 902.000 kết quả, bảo đảm luôn, như thế cũng chưa hết đâu!

Vì Ngài rất giàu có nên Ngài đương nhiên có quyền "sinh ra trong cảnh nghèo hèn, sống như người nghèo và sống cho người nghèo" đó là vì... Ngài muốn thế!

Nếu bạn là người nghèo, bạn muốn "sinh ra trong cảnh giàu có, sống như người giàu và sống cho người giàu..." được không? Không thể!

Nhưng đã giàu có, lại muốn được sinh ra trong nghèo khó... Đó là chuyện hiếm có, đó là... chuyện của Chúa. Như bàn tay của Maradona vậy! Vậy thì 1%, 10%, 100%... người công giáo giàu có dám thực hành điều đó hay không thì ảnh hưởng chi đến "cái mặc cảm mãn tính" của Thắng, của mình và còn của rất nhiều người nữa đấy!

Mình nhớ đã lâu rồi, được nghe người bạn kể về một câu trong Phúc Âm "Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giầu có vào Nước Trời" (Mt 19,24).

Bạn đó diễn giải: "Ý trong Phúc Âm muốn nói không phải người giàu có sẽ khó vào Nước Trời, mà là người có tâm hồn giàu có sẽ khó vào Nước Trời!"

Có nhiều người rất giàu có, tiền bạc vật chất dư thừa. Nhưng thích một cuộc sống giản dị, chẳng khoe khoang, không kiêu căng tự phụ, sống bác ái, chia sẻ với những người khó khăn khác... Đây là những người có tâm hồn giản dị, tâm hồn nghèo khó.

Có những người nghèo khó, cuộc sống thiếu thốn chật vật, suốt ngày chỉ nghĩ đến việc kiếm tiền bằng mọi cách, làm giàu bằng mọi cách kể cả việc bất chính, suốt ngày mơ ước đến lúc kiếm được hằng đống tiền rồi v..v... Đây mới đích thực là những người có tâm hồn giàu có, suốt ngày chìm đắm trong giấc mơ giàu có. Vào Thiên Đàng được mới lạ!

Ý nghĩa của việc giàu có và nghèo khó theo tinh thần Phúc Âm như thế là rõ ràng rồi nhé.

Vậy thì Thắng ơi, xác định xem tinh thần của mỗi người chúng ta là nghèo khó hay giàu có! Đây mới quan trọng. Chẳng liên quan gì đến căn nhà, ruộng vườn, xe cộ, quần áo, công việc... mà mỗi người chúng ta đang có!

Sang năm mới 2013, kính chúc tất cả anh em Exluro68 vạn sự cát tường, toàn gia hạnh phúc, công thành danh toại. Tiền vào như nước... hà hà... Nhưng nếu tiền vào nhiều hay ít, hoặc không vào đi nữa thì cũng mong anh em chúng ta sẽ luôn là những người có tinh thần đơn sơ giản dị, nghèo khó, sống bác ái, giúp đỡ mọi người...

Vậy thôi, vậy là được rồi bạn hiền Thắng à! Lăn tăn làm gì!

Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt!

ExLiên

Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012

LỜI CHÚA CHÚA NHẬT LỄ THÁNH GIA NĂM C (Lc 2, 41-52)



BÍ QUYẾT HẠNH PHÚC GIA ĐÌNH 
Sưu tầm
Khi còn sống, trong một cuộc phỏng vấn dành cho đài BBC, công chúa Diana của Anh quốc đã không ngần ngại bộc bạch hết câu chuyện đổ vỡ của gia đình bà. Sự đổ vỡ của gia đình vương giả này khiến nhiều người phải tiếc xót. Bởi vì, nếu xét theo những tiêu chuẩn thông thường, thì quả thực cặp vợ chồng này có mọi sự để được hạnh phúc, như danh vọng, tiền tài, địa vị. Thế nhưng tại sao họ không tìm được hạnh phúc trong gia đình? Đâu là nguyên nhân dẫn đến sự đổ vỡ này? Có lẽ họ còn thiếu một cái gì đó mà sự giàu sang phú quý không thể mua được cũng như khiến họ không thể vượt qua được khó khăn thử thách.

Hôm nay Giáo Hội mời gọi chúng ta chiêm ngắm Thánh Gia để múc lấy bí quyết hạnh phúc gia đình. Cũng như bao gia đình khác, Thánh Gia cũng đã trải qua nhiều sóng gió, thử thách. Chúng ta hãy nhìn lại cảnh bối rối mà có lẽ ít có đôi vợ chồng trẻ nào phải trải qua: vợ sắp sinh đi tìm một quán trọ để qua đêm nhưng không có, cuối cùng phải vào một chuồng súc vật và sinh con ở đó, và rồi sau đó đã phải vội vã đi lánh nạn trong một cuộc hành trình cam go và sống giữa những người xa lạ. Bí quyết đã giúp Đức Maria và thánh Giuse vượt qua khó khăn thử thách, đó là có Chúa Giêsu bên cạnh. Sự hiện diện của Chúa Giêsu chính là nền tảng của gia đình Nagiarét.

Cũng như Thánh Gia, ngày nay các gia đình Việt Nam cũng đang trải qua bao khó khăn thử thách. Trước tiên là cái nghèo và rồi từ nghèo khổ sinh ra dốt nát, dốt nát kéo theo bao hệ lụy khác. Tuy nhiên, nhìn vào gương Thánh Gia, chúng ta thấy rằng nghèo khổ không đương nhiên gây nên bất hạnh và đổ vỡ cho gia đình. Tỷ lệ những đổ vỡ của các gia đình tại các nước công nghiệp tiên tiến là bằng chứng cho thấy giầu có chưa hẳn đã là một bảo đảm cho hạnh phúc gia đình.

Không những trải qua cảnh nghèo, Thánh Gia còn phải đương đầu với bạo chúa Hêrôđê nữa. Ngày nay, các gia đình cũng phải đương đầu với nhiều thứ bạo chúa, như các phương tiện truyền thông quảng bá lối sống đồi phong bại tục nhằm lung lạc và đầu độc giới trẻ, hoặc những luật pháp áp đặt những luật lệ nhằm phá đổ chính nền tảng thánh thiêng của gia đình, chẳng hạn luật cho phép phá thai, ly dị…

Thánh Gia đã vượt qua được sóng gió nhờ niềm tin vững chắc vào sự hiện diện của Chúa trong gia đình. Đó cũng là bí quyết mà Giáo Hội đề ra cho chúng ta khi mời gọi chúng ta chiêm ngắm Thánh Gia. Lấy sự hiện diện của Chúa Giêsu làm nền tảng vững chắc cho gia đình chính là mặc lấy tâm tình từ bi, nhân hậu, tha thứ cho nhau; lấy sự hiện diện của Chúa Giêsu làm nền tảng vững chắc cho gia đình chính là lấy sự cầu nguyện trong gia đình làm mối giây liên kết mọi người: một gia đình cầu nguyện chung với nhau là một gia đình đứng vững, và đó là điều chúng ta phải cầu xin cho nhau.


(tinmung.net)

Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012

từ internet

"Ưu tiên chọn lựa người nghèo" - Băn khoăn và hy vọng

        Người nghèo trong truyền thống Kitô giáo 
            Người nghèo, hiểu theo nghĩa người thiếu thốn về vật chất và tinh thần; người đau khổ vì bệnh tật, hoạn nạn; người bị bóc lột, áp bức, tù đày; người bị ruồng bỏ, loại trừ, cô thân cô thế trong xã hội…được nói đến trong Cựu và Tân ước, trong nhiều văn bản của các Đức Giáo hoàng, của Giáo Hội.
            Nhưng, phải đến sau Công đồng Vatican II, tại châu Mỹ Latin, một khuynh hướng thần học mục vụ dành ưu tiên cho những người “nghèo” trong xã hội mới hình thành. Khuynh hướng này được Đại hội các Giám mục của châu Mỹ Latin, lần III, tại Puebla, năm 1979 công nhận và khai triển thành nguyên tắc “Ưu tiên chọn lựa người nghèo”.
            Thật vậy,
            Trong cựu ước,
            Thiên Chúa được ca ngợi là Đấng nuôi dưỡng cô nhi, bênh đỡ quả phụ, giải phóng người bị tù đày, xử phạt quân phản nghịch…(Tv 68,6-7; 103,6; 145,14; 146,6-9); là Đấng bảo vệ và bênh vực người nghèo, lên án tình trạng bất công xã hội, và đưa ra các biện pháp để bảo vệ  quyền lợi của người nghèo (Đnl 24,19-22; 23,25-26).
            Sách Đệ nhị luật ghi rõ những quy tắc để bảo vệ người nghèo, như định kỳ bảy năm, năm mươi năm được tha nợ, xóa nợ…(Dnl 15,1-2); (Lv 25,10); không được bóc lột người làm thuê nghèo, chủ thuê phải trả tiền công cho họ trước khi mặt trời lặn vì họ nghèo khổ cần tiền để sống (Đnl 24,14-15); (Lv 19,13).
            Lễ nghi phụng tự có vai trò quan trọng trong đời sống của cộng đoàn Dân Chúa thời Cưu ước, nhưng lễ tế chỉ được Thiên Chúa chấp nhận khi người tế lễ phải sống đạo hạnh, công bằng và tình liên đới (Amos 5,21-24), phải làm điều thiện, kiếm lẽ công bằng, sửa phạt người áp bức, xử công minh cho cô nhi, biện hộ cho quả phụ (Is 1,13-17), và…mở xiềng xích, tháo gông cùm, trả tự do cho người áp bức…chia cơm cho người đói, rước vào nhà người nghèo không nơi trú ngụ, cho người trần áo che thân…” (Is 58,6-7).
            Ước mơ của Cựu Ước là “làm sao không còn người nghèo khổ trong lòng dân tộc được tuyển chọn” (Đnl 15,4), chính vì vậy mà luật lệ thời này nhằm vào việc bảo vệ quyền lợi của người bé mọn, nghèo hèn.
           trong Tân ước,
           Đức Giêsu Kitô tiếp nối và kiện toàn chương trình cứu độ của Thiên Chúa, nhưng nét độc đáo của Đức Kitô là đã liên kết tính phổ quát của tình yêu Thiên Chúa với việc ưu tiên chọn lựa dành cho người bị thua thiệt. Nhờ Đức Kitô và qua sứ vụ của Người, Thiên Chúa hiện diện với con người.
           Thánh sử Luca (Lc 4,16-19) ghi lại việc Đức Giêsu tuyên bố sứ mạng của Người với mọi người hiện diện lúc bấy giờ, qua lời tiên tri Isaia rằng, “Thần khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn” (Is 61, 1-2). Và qua câu trả lời các môn đệ của Gioan tiền hô khi họ hỏi Ngài có phải là Đấng thiên sai không, “Các anh về thuật lại cho Gioan những gì mắt thấy tai nghe: người mù xem thấy, kẻ què đi được, người phong cùi được lành sạch, người điếc nghe được, kẻ chết sống lại, người nghèo được nghe Tin Mừng” Đức Giêsu muốn khẳng định, Ngài là con Thiên Chúa, là Đấng thiên sai, vì dấu chỉ hiển nhiên của Đấng thiên sai là hành động lựa chọn đứng về phía người nghèo khổ, bé mọn, tật nguyền, xấu số…(Mt 11,4-5).
           Suốt ba năm ngược xuôi rao giảng Tin Mừng, Đức Giêsu luôn đồng hành và gần gũi với những người nghèo khổ, Người tự đồng hoá với họ. Những gì chúng ta làm cho họ là làm cho chính Người. Những gì chúng ta không làm cho một trong những người bé mọn nhất của nhân loại khổ đau này là đã không làm cho chính bản thân Người (Mt 25,34-36).    
           và trong các văn kiện của các Đức Giáo hoàng, của Giáo Hội.         
           Một tháng trước khi khai mạc Công đồng Vatican II, trong diễn văn ngày 11-9-1962, ĐGH Gioan XXIII đã đưa ra đề tài “Giáo hội của những người nghèo”. Nhưng đề tài này lúc đó, chưa trở thành chủ đề chính của Công đồng Vatican II vì với các Giáo hội phương Tây lúc ấy, hai chủ đề “Hiệp nhất giữa các Kitô hữu” và “Đối thoại với thế giới hôm nay” là chính yếu và được đưa vào Công đồng Vatican II thảo luận.
           “Giáo hội của những người nghèo”, được xem là thứ yếu trong Công đồng Vatican II, thì năm 1968, Đại hội các Giám mục của châu Mỹ Latin tại thành phố Medellin (nước Colombia), một lục địa nghèo đói và có nhiều bất công lại trở thành đề tài chính: “Giáo hội tại châu Mỹ Latin”.
           Giáo hội xem những vấn đề của những người nghèo là những vấn đề của giáo hội. Giáo hội có nhiệm vụ nói thay cho những người nghèo vì họ thường là nạn nhân của bất công, bạo lực.
           Một khuynh hướng thần học mục vụ dành ưu tiên cho những người bị thua thiệt trong xã hội đã được phát triển tại châu Mỹ Latin. Sau này, như nói trên được công nhận và khai triển thành nguyên tắc “Ưu tiên chọn lựa người nghèo”, một trong những nguyên tắc nền tảng của Giáo huấn Xã hội Công giáo.
           Vị Giáo Hoàng đầu tiên của Giáo Hội nói về người nghèo về điều kiện lầm than của những người nghèo trong hoàn cảnh xã hội thay đổi vì tiến trình kỹ nghệ hoá, đó là Đức Giáo Hoàng Lêô XIII qua thông điệp Rerum Novarum - Tân sự, 1981.
           105 năm sau kể từ Thông điệp Rerum Novarum, Bộ Giáo lý Đức tin qua Huấn thị Libertatis Conscientis - Tự do Lương tâm, 1986 (Triều đại Giáo hoàng Gioan Phaolô II), số 86, nói, “sự khốn cùng của con người xuất hiện dưới nhiều hình thức: thiếu thốn vật chất, bất công và đàn áp, bệnh hoạn thể xác và tâm thần, cuối cùng là cái chết…vì thế Chúa Giêsu đã chạnh lòng thương mang lấy thân phận khốn cùng ấy, tự đồng hoá với người bé mọn nhất. ...Giáo hội thể hiện Ưu tiên chọn lựa người nghèo bằng nâng đỡ, bảo vệ và đem lại hạnh phúc cho họ qua vô số những công tác từ thiện”.
           Sau đó một năm, năm 1987, Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II,
            - trong Thông điệp Sollicitudo rei Socialis - Quan tâm đến vấn đề xã hội, số 42...Không thể quên sự hiện hữu của thực tại (tình trạng nghèo khổ) này. Phủ nhận nó có nghĩa là chúng ta tự đồng hoá với “người giàu có yến tiệc linh đình”, làm ngơ không biết đến người hành khất Lazarô đang nằm trước cửa.
            - Cùng năm ấy, Ngài ban hành Thông điệp Mẹ Đấng Cứu thế - Redemtoris Mater, khẳng định tình thương ưu tiên dành cho người nghèo được ghi lại cách tuyệt diệu trong kinh Magnificat của Đức Maria. Thiên Chúa của giao ước mà Mẹ ca ngợi là Đấng: “giơ tay biểu dương sức mạnh, dẹp tan phường lòng trí kiêu căng. Chúa hạ bệ những ai quyền thế, Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường. Kẻ đói nghèo, Chúa ban của đầy dư, người giàu có, lại đuổi về tay không” (Lc 1,51-53),
          - Và trong Bách Chu Niên - Centesimus Annus, 1991, số 57, Ngài giải thích rõ “Ưu tiên chọn lựa người nghèo” là một chọn lựa không mang tính chất loại trừ và phân biệt đối xử với các nhóm khác. Đây là một chọn lựa không chỉ giới hạn nơi cái nghèo vật chất mà còn nghèo về văn hoá, tôn giáo, bất chấp sự phát triển kỹ thuật và kinh tế (số 57).
          - Năm 1999, trong Tông huấn Ecclesia in Asia - Giáo hội tại Á châu, ở số 34, Đức Giáo hoàng Gioan Phao lô II viết, Á châu, một lục địa có tài nguyên phong phú, có nền văn minh cổ đại, là quê hương của các tôn giáo lớn trên thế giới. Nhưng là vùng đất của bất công, nghèo đói, vi phạm nhân quyền, …Vì thế, vấn đề ưu tiên chọn lựa người nghèo tại châu Á là cấp thiết. Theo các Nghị phụ của Thượng Hội đồng Giám mục Á châu: Khi tìm cách thăng tiến nhân phẩm, Giáo hội ưu tiên chọn lựa người nghèo và những người không có tiếng nói, vì giáo hội theo Chúa Giêsu, Đấng đã đồng hoá với những người này một cách đặc biệt. Tình yêu không loại trừ một ai nhưng cần ưu tiên cho những người nghèo (Mt 25,40).
           Đức đương kim Giáo Hoàng Bênêđictô XVI,
          - trong Thông điệp Thiên Chúa là Tình yêu - Deus Caritas est, 2005, số 15, nhắc nhở chúng ta rằng, Loan báo Tin Mừng đi đôi với hành động thăng tiến nhân bản và cuộc giải phóng đích thực theo Kitô giáo. Kính Chúa, yêu người quyện hoà với nhau: trong những người nghèo hèn nhất, chúng ta gặp được chính chúa Giêsu, và trong Chúa Giêsu, chúng ta gặp được chính Thiên Chúa.
          - Trong diễn văn trước Hội đồng Giám mục Brazil, tại Vương Cung Thánh đường São Paulo, ngày 11-5-2007, ĐGH Benêđictô XVI nhắc nhỡ các Giám mục, Loan báo Tin Mừng phải là một trọng điểm của mọi chương trình mục vụ trong tương lai tại đây, … trong những nỗ lực loan báo Tin Mừng, không bao giờ lãng quên người nghèo khổ. Ngài nhấn mạnh, như đã nói trong Thông điệp Thiên Chúa là Tình yêu, Giáo hội không được lãng quên các công tác bác ái, từ thiện, cũng như giáo hội không được lãng quên các Bí tích và Lời Chúa.
          - Trong diễn văn khai mạc Đại Hội Giám mục Châu Mỹ Latin lần V, tại Brazil, ngày 13-5-2007, Ngài khai triển chủ đề của Đại hội: “Trở nên môn đệ và thừa sai của Đức Giêsu Kitô để, trong Người, các dân tộc chúng ta được sống dồi dào” khi đề cập đến chỗ đứng của những người cùng khổ trong cộng đồng Dân Chúa và mong rằng rao giảng Tin Mừng phải đi đôi với hành động thăng tiến con người
           Sách Tóm lược Giáo huấn Xã hội Công giáo, số 184, Giáo hội yêu những người nghèo vì tình yêu này bắt nguồn từ Tin Mừng của bát phúc, từ nếp sống nghèo của Đức Giêsu và sự ân cần của Người đối với người nghèo…” (số 184).
            Như vậy, truyền thống đứng về phía người nghèo, nói thay tiếng nói của người nghèo, bênh vực và giúp đỡ họ, qua các huấn giáo của giáo hội tiếp tục đến ngày nay.  
            Những điều băn khoăn
            Thế nhưng, nhìn lại quá trình hình thành và phát triển của xã hội loài người, chúng ta dễ nhận ra nguyên nhân của “cảnh nghèo”, “người nghèo” là do ở chế độ xã hội và phương thức quản lý xã hội của chế độ ấy. Ước mơ về “một xã hội công bằng, trong đó mọi người ấm no hạnh phúc, …” có thành hiện thực không, bởi vẫn còn đó chế độ xã hội này hay chế độ xã hội khác - căn nguyên của “cảnh nghèo”, “người nghèo” ? Và liệu rằng những cố gắng của Giáo Hội có được con người đáp ứng không, vì với bản tính ích kỷ, trọng chuộng tiền bạc, vật chất, … trong xã hội đang trên đường tục hóa, có chăng một người nào đó sẵn sàng từ bỏ lợi ích của mình cho người khác, thậm chí cho người nghèo ? …
            Hy vọng          
            Giáo hội hiện diện và đồng hành với xã hội, nhưng Giáo Hội không phê phán, chỉ trích một chế độ xã hội nào, bởi vốn dĩ không một chế độ xã hội nào hoàn hảo, mà với thiện tâm hợp tác với nhà cầm quyền, với mọi tổ chức, với các tôn giáo, với mọi người trong xã hội, dưới ánh sáng Tin Mừng tìm kiếm những phương thế hữu hiệu nhằm thăng tiến xã hội và con người, đặc biệt những người nghèo.
            Khi xét riêng từng vấn đề mà Giáo huấn xã hội Công giáo đề cập đến như Nhân vị, Công ích, Liên đới, Bổ trợ, … Ưu tiên chọn lựa người nghèo chẳng hạn, chúng ta dễ có tâm trạng hoài nghi, bế tắc nhưng đặt mỗi vấn đề trong tương quan với những vấn đề khác chúng ta sẽ nhận ra rằng Giáo huấn Xã hội Công giáo là kim chỉ nam để mỗi người, cùng với Giáo Hội nỗ lực góp phần xây dựng cộng đồng nhân loại ngày một tốt đẹp, trong đó mỗi người sống đúng với phẩm giá cao trọng là con cái Chúa.
            Hát mừng Chúa đến với nhân loại trong thân phận nghèo hèn ở Mùa Giáng Sinh 2012, hòa trong niềm vui chào đón Năm Mới 2013, xin mượn những lời đầu trong Sứ điệp của Đức Thánh Cha Benêđictô nhân ngày Hòa Bình Thế Giới 01-01-2013 để kết thúc những băn khoăn này, Năm mới luôn mang lại cho chúng ta niềm hy vọng về một thế giới tốt đẹp hơn. Trong ánh sáng này, tôi nguyện xin Thiên Chúa là Cha của nhân loại, ban cho tất cả chúng ta sự hoà thuận và bình an để những khao khát của chúng ta về một đời sống hạnh phúc và thịnh vượng, có thể được thành tựu”.
Tôma Hoàng Kim Khánh
Thư ký Ban CL&HB Huế
    ---------------------------------------------------------------
     Trích nguồn.
     - Linh mục Emmanuel Nguyễn Vinh Gioang, Tài liệu Giáo lý Công Giáo cho Sinh viên Công Giáo tại Huế niên khoá 2011-2012, Bài Ưu tiên chọn lựa người nghèo tr 79-87.
     - Gm Phaolô Nguyễn Thái Hợp, Một Cái Nhìn Về Giáo Huấn Xã Hội Công Giáo, NXB Phương Đông, 2010, tr 201-216.