Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2015

Cuoi tuan

" Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một " Ga 3, 16

Mùa chay lắng đọng tâm hồn

Hôm y đo sư có vic làng quê ho lánh và đưa đ t đi theo. C hai đu cuc b. Dc đường, đo sư bo đ t tm ngh chân dưới mt tàn cây xanh um, Đo sư bo : " Thy khát. Nh con ly dùm thy chút nước. "

Đ t mau mn xách vò, thoăn thot bước ti con sui. Đến nơi, anh tn ngn nhìn dòng nước, ri anh quay li gp sư ph, bc bch : "Thưa thy, người ta mi va dt bò qua sui. Nước b quy lên đc ngu nên con không dám…" Đo sư ôn tn : " Được con. Vy mình ch mt chút".                   
Kho
ng mười lăm phút sau, đo sư bo : "Ly nước đi con!"                           Đ t st sng xách vò tr li b sui. Anh thy nước bt đc hơn, nhưng vn chưa th dùng được. Lp tc quay v ch sư ph, anh áy náy nói :"Thưa thy, cũng chưa ung được đâu ."                                     Đo sư mm cười : "Không sao, con. Mình ch thêm mt chút na."    Khong na gi sau, đ t y tr li b sui. Bây gi nước đã trong veo, có th nhìn thu lp si dưới đáy. Anh rón rén bước xung đ khi khy đng, và c la ch tt nht đ múc đy vò nước mát mang v dâng thy.                     

Đo sư đón ly cái vò, nhìn vào ri bo "Con xem. Làm thế nào con có được ch nước trong tro, mát ngt này. Tht ra con chng làm gì c. Con ch cn kiên nhn đi cho cn cáu có đ thi gian đ nó t lng xung. Tâm con cũng thế. Khi tâm con ni sóng, điên đo, con đng toan tính cách này cách kia đ c dp yên nó. Con hãy cho nó đ thi gian đ nó t lng xung."                                                                                     

Dũ Lan Lê Anh Dũng

 

                               Tô mì của người lạ

Ti hôm đó Sue cãi nhau vi m, ri không mang gì theo cô đùng đùng ra khi nhà. Trong lúc đang trên đường, cô mi nh ra rng mình chng có đng bc nào trong túi, thm chí không có đ my xu đ gi đin v nhà.
Cùng lúc đó cô đi qua m
t quán mì, mùi thơm bc lên ngào ngt làm cô cht cm thy đói ngu. Cô thèm mt tô mì lm nhưng li không có tin!   
Ng
ười bán mì thy cô đng tn ngn trước quy hàng bèn hi:
- Này cô bé, cô có mu
n ăn mt tô không?   
- Nh
ưng... nhưng cháu không mang theo tin... - cô thn thùng tr li.                      

- Ðược ri, tôi s đãi cô - người bán nói - Vào đây, tôi nu cho cô mt tô mì.  My phút sau ông ch quán bưng ti cho cô mt tô mì bc khói. Ngi ăn được my miếng…. Sue li bt khóc  
- Có chuy
n gì vy? - ông ta hi         
- Không có gì. T
i cháu cm đng quá! - Sue va nói va ly tay qut nước mt.
- Th
m chí mt người không quen ngoài đường còn cho cháu mt tô mì, còn m cháu, sau khi c cãi đã đui cháu ra khi nhà. Chú là người l mà còn t ra quan tâm đến cháu, còn m cháu.... "b" ác đc quá!!" - cô bé nói vi người bán mì...
Nghe Sue nói, ông ch
quán th dài: 
- Này cô bé, sao l
i nghĩ như vy? Hãy suy nghĩ li đi, tôi mi ch đãi cô mt tô mì mà cô cm đng như vy, còn m cô đã nuôi cô t khi cô còn nh xíu, sao cô không biết ơn mà li còn dám cãi li m na?  
Sue gi
t mình ngc nhiên khi nghe điu đó.   
"T
i sao mình li không nghĩ ra nh? Mt tô mì ca người l mà mình cm thy mang ơn, còn m mình đã nuôi mình hàng bao năm qua mà thm chí mình chưa bao gi t ra quan tâm đến m dù ch mt chút. Mà ch vì chuyn nh mình li c cãi vi m.           
Trên đ
ường v, cô thm nghĩ trong đu nhng điu cô s nói vi m:" M ơi, con xin li. Con biết đó là li ca con, xin m tha th cho con..."
Khi b
ước lên thm, cô thy m đang lo lng và mt mi vì đã tìm kiếm cô khp nơi. Nhìn thy Sue, m cô nói:" Sue, vào nhà đi con. Chc con đói bng lm ri phi không? Cơm nước m nu xong ri, vào nhà ăn ngay cho nóng..."
Không th
kim gi được na, Sue òa khóc trong tay m.    
Trong cu
c sng, đôi khi chúng ta d cm kích vi nhng hành đng nh mà mt s người chung quanh làm cho chúng ta, nhưng đi vi nhng người thân thuc, nht là cha m, chúng ta li xem s hi sinh ca h như chuyn đương nhiên...
Tình yêu và s
quan tâm lo lng ca cha m là món quá quý giá nht mà chúng ta được tng t khi mi chào đi.
Cha m
không mong đi chúng ta tr công nuôi dưỡng nhưng......   
Li
u có bao gi chúng ta quý trng s hy sinh vô điu kin này ca cha m chúng ta chưa??

                                        Bích Ngọc phỏng dịch                   


"Thiên Chúa chúc phúc cho con người, không phải chỉ khi nào nó gặp được Ngài, nhưng Thiên Chúa chúc phúc ngay lúc nó cất bước đi tìm Ngài." S. Kierkergaard

Thứ Hai, 9 tháng 3, 2015

Re: Mười điều răn

Thưa anh em
Xin gửi anh em thông báo tĩnh tâm mùa chay của exluro Sài gon

Tĩnh tâm Mùa Chay 2015

Mua chay 2015Để chuẩn bị đón mừng Đại Lễ Chúa Phục sinh,
Thân mời anh em và gia đình tham dự buổi Tĩnh Tâm Mùa Chay 2015 của Gia Đình Ex Luro Saigon:
Vào Chúa nhật thứ 4 Mùa Chay 15/3/2015
(từ 8 giờ 30 đến 12 giờ)
Tại Nhà Nguyện Tiểu Chủng viện Thánh Giuse Saigon
số 6 Tôn Đức Thắng Q1
Linh mục phụ trách: Cha Phêrô  Lê Văn Chính – cha giáo Đại Chủng viện Thánh Giuse Saigon.
Mến chúc Mùa Chay Thánh sốt sắng và tràn đầy Hồng ân.
Thân mời
Ex Luro Saigon
Tôma Nguyễn Trí Dũng

CHƯƠNG TRÌNH

08 giờ 30 – 09 giờ 00  : Giây phút thăm hỏi
09 giờ 00 – 09 giờ 45  : Bài hướng dẫn Tĩnh tâm
09 giờ 45 – 10 giờ 30  : Bí Tích Hòa giải
10 giờ 30  – 11 giờ 30  : Thánh Lễ
11 giờ 30 – 12 giờ 00  : Sinh hoạt huynh đệ.
Hiện nay nhiều anh em đã sinh hoạt trên facebook. Tiện đây xin giới thiệu trang facebook của lớp 68: https://www.facebook.com/groups/1548180998796079/?ref=ts&fref=ts
Ex 772

2015-03-08 12:42 GMT+07:00 Exluro68 . <exluro68@gmail.com>:
Thưa các bác,

Tôi tạm dùng từ "mười điều răn" khi nói về bài diễn văn của tướng về hưu William McRaven trong ngày tốt nghiệp của trường đại học Austin, Texas. Tầm ảnh hưởng bài nầy lan rộng lớn, thu hút đến gần 3 triệu lượt xem trên youtube, lời văn chuẩn mực với ý tưởng làm phương châm cho giới trẻ nối bước, theo đúng slogan của trường đưa ra: "what starts here changes the world".

Xem xong bài, tôi chỉ hơi khiếu nại về điều răn thứ 10, ông ta bảo: "đừng rung chuông", tôi chỉ e ngại nếu y theo lời thì công trình tim óc từ anh bạn già sáng chế ra phương pháp lắc chuông tự động bỗng chốc thành công cóc, haha. Tôi bản tính hay o bế gà nhà nên nhất định không theo điều răn nầy.

Nếu xếp bài diễn văn nầy vào góc cạnh làm phương pháp luyện môn kim cương bất hoại thì tôi hoàn toàn đồng ý, nếu dịch sát theo như slogan trường đề ra "to change the world" thì tôi cho là bài thiếu gia vị, hủ tíu mà không có nước lèo chắc hẳn sẽ không thu hút khách, it's not the complete package to change the world.

Câu chuyện chuyển hướng về chương trình truyền hình Survivor. Cứ đến mùa dự thí, khoảng chừng 20 ứng viên tụ về một nơi hoang vắng, tranh nhau trong tất cả vấn đề trong vòng 39 ngày, loại dần từng người một theo lối bỏ phiếu cho đến ngày cuối cùng sẽ bỏ phiếu cho người thắng cuộc với giải thưởng 1 triệu USD. Mùa nầy, tôi theo dõi hành động từ 3 ứng viên, Nina, Vince và Joe. Nina là bà ngoại tuổi hơn 50, thính giác hơi kém, không được tự tin nên sau vài ngày đã bắt đầu kêu khóc, loa rằng bà ta bị những người trong nhóm bỏ rơi, quên rằng trong mọi cuộc chơi nếu muốn hòa đồng với người chung quanh thì bản thân mình phải khởi động làm điều ấy trước, bà ta thiếu hẳn từ "communication". Nhân vật thứ 2 tên Vince, tự tin vào khả năng, hoạch định sự việc theo đúng đường hướng nhưng kết quả không theo ý muốn nên tỏ ra bực tức với đối thủ Joe, anh nầy trẻ lại thạo việc nên kéo được nhiều người theo mình. Từ hành động của Nina và Vince, tôi nghiệm ra điều thiếu sót từ họ khi muốn có chỗ đứng, không như slogan của tướng Ròm là đừng mang theo đá quý trong mình, họ không có chỗ đứng vì lại thiếu "communication".

Tôi lại nhớ "lift up your heart" theo lời dặn từ người sư huynh. Ngày ấy, thiên đình rất băn khoăn về sự sa lầy của nhân loại, thằng bên Úc ham xa hoa trần thế làm không ngừng nghỉ đến bán thân bất toại, thằng bên Mỹ cày hăng say 2, 3 công việc cùng lúc vẫn chưa thấy đủ xài, thằng bên xứ Cộng Hòa tham gia hangover club chiều hơi tỉnh nhưng sáng sớm đã say, tình hình bùn đã ngập đến cổ. Xót xa, người con bàn kế hoạch cùng cha hầu cứu vớt tình trạng sa lầy, kế hoạch tuyệt vời đã được thực hiện, người con giáng thế làm kiếp phàm nhân, chịu đau khổ và hy sinh bản thân để kế hoạch được thực hiện, Con Người đã hòa mình để đến với tất cả mọi người, từ "communication" phát sinh từ hành động nầy.

Muốn có chỗ đứng thì chỉ việc không mang đá quý, nhưng nếu muốn change the world, communication is required.

Nay kính,

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2015

Cuối tuần

"Ông lấy dấu lạ nào chứng tỏ chúng tôi thấy là ông có quyền làm như thế?" Ga 2, 18

QUYỀN LỰC & QUYỀN UY

"Quyền lực thì đứng, quyền uy thì ngồi." Những dòng tít trên chiếc standy giới thiệu về triển lãm "Ngai vàng của những ông hoàng" tại cung điện Versailles nước Pháp [2011] làm người xem tò mò. Tại sao người Pháp lại trưng bày một triển lãm chỉ để đi tìm sự khác biệt giữa quyền lực và quyền uy? 

Từ năm châu bốn biển, ngai vàng tụ tập cả về Versailles: ngai của lãnh tụ Inca ở Peru (Châu Mỹ) , ngai của vua Ghezo (vương quốc Dahomey) ở Benin (Châu Phi), ngai của Hoàng đế đào hoa Càn Long ở Trung Quốc (Châu Á), ngai của Louis XVI, ông vua bị đưa lên máy chém bởi cách mạng Pháp (Châu Âu)...                                                                     Đa dạng về không gian, đa dạng cả về thời gian. Chiếc ngai cổ nhất là của nước Marsch thuộc Đức thế kỷ thứ 5, rồi tới ngai của ông hoàng Dagobert nước Pháp thế kỷ thứ 7, gần đây nhất là chiếc ghế tổng thống Pháp Jacques Chirac đã ngồi để chiêm ngưỡng lễ mừng quốc khánh 14 tháng 7 năm 2005...                                                    Hàng ngàn năm trước, người Hy Lạp cổ đại đã phân biệt giữa hai khái niệm mang tính bản chất cùng ám chỉ sự vận dụng quyền năng: quyền lực (power) và quyền uy (authority).                                                     

Quyền lực đi đôi với sức mạnh, một ông vua dùng sức mạnh để đàn áp người dân hay chiếm đoạt lãnh thổ của các quốc gia khác là một ông vua có quyền lực. Quyền lực thường biểu trưng bằng hình tượng đứng. Người "anh hùng" ấy sau trận thắng trở về thường đứng thẳng người để các thần dân xung quanh tung hô, hình ảnh đó tượng trưng cho sức mạnh của quyền lực. Xét về khía cạnh ổn định, quyền lực khá mong manh và rất dễ đổi thay.                        

Quyền uy cũng là một thứ quyền lực nhưng đi kèm với nó là một vị thế mang tính pháp lý và tinh thần lớn hơn. Chính vì thế, quyền uy có tính bền vững và chắc chắn hơn quyền lực. Quyền uy luôn đi kèm với hình tượng ngồi. Cảnh tượng ông vua ngồi trên chiếc ngai vững chãi và to lớn của mình mô tả đúng bản chất của hai chữ quyền uy.             

"Khi cách mạng Pháp chấm dứt chế độ quân chủ, người ta đổi tên Quảng trường Ngai vàng thành Quảng trường Lật đổ Ngai vàng. Không giây phút nào trong lịch sử mà nền tảng và sức mạnh của biểu tượng ấy bị lãng quên. Khi Napoleon hồi phục lại nền quân chủ, ông đã nhanh chóng tái lập lại những nghi thức và lễ lạt của nó trong đó có việc sử dụng lại ngai vàng đã bị xóa bỏ nhân danh sự bình đẳng trong Cách mạng." Ông Jean Jacques Aillagon, giám đốc bảo tàng Versailles nói. Điều ngạc nhiên là ngay ở Versailles nhưng chiếc ngai bạc của chủ nhân cung điện, ông vua mặt trời Louis XIV, lại không thấy đâu. Hóa ra, chiếc ghế bạc ấy đã được chính chủ nhân của nó ra lệnh đốt cùng với nhiều đồ bạc khác vào năm 1689 để trả chiến phí.                                                        

Được quyết định khởi công từ năm 1666 bởi Vua mặt trời, Versailles đã trở thành cung điện hoàng gia vĩ đại nhất thế giới và cũng là một trong số ít cung điện không có thành lũy. Vua Louis XIV đã xây hoàng cung giữa đồng trống, để chứng tỏ một đấng quân vương đủ quyền uy không cần đến hào và tường thành bảo vệ. Vua mặt trời được người đời ngợi ca là vị hoàng đế lỗi lạc nhất trong lịch sử nước Pháp cho dù biểu tượng hình thức của uy quyền là chiếc ngai vàng ông cũng sẵn sàng để vứt nó đi.   

                                                      Khánh Duy, Vietnamnet

 

Hãy lấy roi

 

Làm liền ! lấy roi đi anh

Và quất vào, như Chúa Giêsu.

Quất kẻ bán hàng trong đền thờ,

kẻ lợi dụng quả phụ và cô nhi,

kẻ khích lệ tính nhẹ dạ của người thấp kém.

Quất kẻ bán ảo tưởng,

kẻ lợi dụng niềm hi vọng của người khác.

Quất kẻ bán lời hứa hẹn quyến rủ,

kẻ vét bóp người ngây thơ.

Quất kẻ nói láo của đại trò hề thính thị

Khi họ nói bậy bạ và xúc phạm cách lẳng lơ

Vườn bí ẩn của người khác.

Quất mạnh kẻ bán mơ tưởng và huyền ảo

Khi họ khai thác khía cạnh tình cảm của anh em.

Nhưng, hỡi anh và bạn, anh không nghĩ sao,

Khi anh quất mạnh thế, anh không nghĩ sao,

Ðôi khi, anh cũng vậy, anh cũng đáng ăn đòn !

                             Hiền Hòa  chuyển dịch

Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2015

Fr Texas

Nếu bạn muốn thay đổi thế giới


Mỗi năm đến kỳ tốt nghiệp ra trường, các trường trung học và đại học Mỹ có thông lệ mời những vị khách có địa vị, tiếng tăm đến nói chuyện với học sinh, sinh viên. Các vị khách này có thể là 1 chính khách như tổng thống Obama, 1 nghệ sĩ tài tử nổi tiếng, hay những người thành đạt như Bill Gate, Steve Jobs, v.v…Những bài nói chuyện có ý nghĩa thường được các báo in, trích dẫn lại.

Năm nay, có 1 bài diễn văn từ 1 vị khách mời đặc biệt đã được mọi người và giới truyền thông chú ý, được đăng tải trên nhiều tờ báo. Đó là bài nói chuyện của đô đốc Bill McRaven, người đứng đầu lực lượng đặc biệt của Hải quân Hoa Kỳ (Navy SEAL), người trực tiếp chỉ huy biệt đội SEAL Team Six nổi tiếng, người giám sát việc lập kế hoạch và thực hiện cuộc tấn công tiêu diệt Osama bin Laden.

Ông là tướng Hải quân bốn sao bí ẩn nhất và luôn được bảo vệ cẩn mật. Trong khi các Đô đốc như Greenert , Gortney , Locklear thường xuyên xuất hiện trong các phương tiện truyền thông và trước Quốc hội, McRaven thì lại bí mật và tránh né mọi sự chú ý về mình.

Tuần rồi, sinh viên tốt nghiệp tại Đại học Texas ở Austin lại nhận được 1 sự "chiêu đãi" hiếm có, đó là bài nói chuyện đầy ý nghĩa và hóm hỉnh của Đô đốc Bill McRaven.

Trong diễn văn lễ tốt nghiệp 2014 ở Đại học Texas, đô đốc William H. McRaven, Chỉ huy trưởng Bộ chỉ huy Đặc nhiệm Mỹ (Commander of United States Special Operations Command – USSOCOM), chia sẻ những trải nghiệm của bản thân ông qua khóa huấn luyện đặc nhiệm hải quân (Navy Seal) – một trong những khóa huấn luyện khắc nghiệt nhất trong quân đội Mỹ - với 10 bài học mà ông tin rằng có ích cho những sinh viên vừa tốt nghiệp trên suốt đường đời.

Dưới đây là bài nói chuyện của ông:

Kính thưa Viện Trưởng Powers, Phó Viện Trưởng Fenves , các vị Trưởng khoa, các vị giáo sư, cùng gia đình và bạn bè, và quan trọng nhất là các tân sinh viên tốt nghiệp niên khoá 2014. Xin chúc mừng thành tích của các bạn.

Đã gần 37 năm kể từ ngày tôi tốt nghiệp từ Đại học Texas, cũng là ngày tôi chính thức được chuyển vào hàng ngũ sỹ quan Hải quân. Khẩu hiệu của trường ta là "những điều khởi đầu từ đây sẽ thay đổi thế giới". Tôi phải thừa nhận mình khá tâm đắc với khẩu hiệu này.

Tối nay gần 8000 sinh viên sẽ tốt nghiệp từ Đại học Texas. Theo con số thống kê chi tiết của trang điện tử Ask.Com, trung bình mỗi người Mỹ gặp gỡ 10.000 người trong cuộc đời mình. Nhưng trong số những người bạn gặp gỡ trong cuộc đời, chỉ cần bạn thay đổi cuộc sống của mười người – rồi mỗi người trong số đó chỉ cần tiếp tục làm thay đổi cuộc sống của mười người khác – chỉ cần mười thôi – thì sau năm thế hệ - 125 năm – lứa tốt nghiệp năm 2014 sẽ làm thay đổi cuộc sống của 800 triệu người. Thử nghĩ xem, 800 triệu người tức là nhiều hơn gấp đôi dân số nước Mỹ. Và chỉ cần thêm một thế hệ nữa các bạn sẽ làm thay đổi cuộc sống của toàn bộ dân số thế giới – 8 tỷ người.

Nhưng nếu bạn nghĩ rằng rất khó để làm thay đổi cuộc sống của mười người – thay đổi một cách vĩnh viễn – thì bạn đã lầm. Tôi đã được thấy chúng ta làm thay đổi cuộc sống của nhau mỗi ngày ở Iraq và Afghanistan. Một sỹ quan Lục quân đưa ra quyết định rẽ trái thay vì rẽ phải tại một con đường ở Baghdad, nhờ thế mười binh sỹ của anh ta tránh được một cuộc mai phục. Ở tỉnh Kandahar, Afghanistan, một sỹ quan chưa chính thức trong Đội Nữ Xung kích (Female Engagement Team) cảm thấy có gì đó không đúng và chỉ đạo một trung đội bộ binh thoát khỏi một quả bom tự chế loại 500 pound, cứu mạng sống của vài chục người. Không chỉ những binh sỹ đó được cứu sống bởi các quyết định đưa ra bởi một cá nhân, mà cả con cái sau này của họ, những đứa trẻ chưa ra đời, nhờ thế mà tồn tại. Và cả cháu chắt của họ nữa. Chỉ một quyết định đúng của một người có thể cứu vài thế hệ.

Thay đổi thế giới là điều có thể xảy ra bất cứ nơi đâu và bất kỳ ai cũng có thể làm. Nhưng câu hỏi đặt ra là thế giới sẽ ra sao sau khi ta thay đổi nó?

Tôi có lòng tin rằng nó sẽ tốt đẹp hơn. Nếu các bạn cho phép, gã thủy thủ già này xin chia sẻ một vài gợi ý có thể hữu ích cho bạn trên hành trình đến một thế giới tốt hơn. Mặc dù đây là những bài học tôi có được từ cuộc đời binh nghiệp, tôi đảm bảo rằng chúng có thể hữu ích cho tất cả mọi người, mọi giới tính, sắc tộc, tôn giáo, thiên hướng tình dục, hay địa vị xã hội. Bởi vì mọi gian nan trên thế giới này đều có những đặc điểm chung và những bài học giúp ta vượt qua chúng để tiến lên phía trước – để thay đổi bản thân mình và thế giới xung quanh – hoàn toàn có thể ứng dụng cho tất cả mọi người một cách bình đẳng.

Tôi là một người lính đặc nhiệm hải quân (Navy SEAL) trong suốt 36 năm qua. Tất cả bắt đầu khi tôi rời Đại học Texas để bước vào khóa huấn luyện cơ bản dành cho người dự tuyển vào đặc nhiệm hải quân ở Coronado, California. Khóa huấn luyện này kéo dài sáu tháng, với những cuộc chạy bộ tra tấn thể lực trên nền cát mềm, bơi giữa đêm trong nước biển lạnh ngoài khơi San Diego, những bài vượt chướng ngại vật và luyện dẻo kéo dài vô tận, những ngày liên tục không ngủ, chìm trong cái lạnh, ướt át, cực nhọc.

Sáu tháng thường xuyên bị hành hạ bởi những huấn luyện viên chuyên nghiệp, những người tìm mọi cách để tìm ra điểm yếu trong tinh thần, thể chất của học viên và loại bỏ chúng trước khi học viên được chính thức trở thành đặc nhiệm hải quân. Nhưng cũng qua những thử thách đó mà người ta tìm ra được những học viên đủ khả năng tự giúp mình vượt qua môi trường thường trực sự căng thẳng, hỗn loạn, sai lầm, và khổ ải.

Với tôi, khóa huấn luyện cơ bản dành cho đặc nhiệm hải quân là tất cả những thách thức của cuộc đời được dồn ép vào trong sáu tháng. Tôi rút ra từ khóa huấn luyện đó mười bài học, và hi vọng rằng chúng sẽ có giá trị cho bạn trong cuộc đời sau này.

1. Mỗi buổi sáng trong thời gian khóa huấn luyện, các huấn luyện viên, những người từng tham chiến ở Việt Nam, đều đặn xuất hiện tại phòng của chúng tôi, và điều đầu tiên họ kiểm tra là giường nằm. Nếu gấp dọn đúng, mọi góc chăn mền đều phải vuông góc, ga phủ giường được kéo căng chặt, gối đặt ngay ngắn chính giữa đầu giường, chăn gấp gọn gàng ở cuối giường.

Nhiệm vụ này thật đơn giản và tầm thường, nhưng mọi buổi sáng chúng tôi đều bắt buộc phải làm cho giường của mình thật hoàn hảo. Khi đó đây có vẻ là chuyện nực cười, đặc biệt đối với những người được rèn luyện để trở thành các chiến binh gan góc trên chiến trường. Nhưng trải qua thời gian, tôi ngày càng cảm nhận rõ ý nghĩa của nhiệm vụ đơn giản này.

Nếu chúng ta gấp dọn giường gọn gàng mỗi buổi sáng thì tức là ta đã hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên của ngày. Điều ấy mang đến một cảm giác kiêu hãnh nho nhỏ, và nó khuyến khích chúng ta tiếp tục hoàn thành một nhiệm vụ khác, rồi lại một nhiệm vụ khác nữa. Đến cuối ngày, cái nhiệm vụ được hoàn thành đầu tiên đó sẽ chuyển thành nhiều nhiệm vụ được hoàn thành khác. Gấp dọn giường nhắc nhở chúng ta một thực tế là những điều tưởng chừng như nhỏ nhặt trong cuộc sống thực ra đều có ý nghĩa.

Nếu ta không làm đúng được việc nhỏ, ta sẽ chẳng bao giờ làm đúng được việc lớn.

Và nếu lỡ chẳng may chúng ta có một ngày tồi tệ, ta sẽ trở về bên chiếc giường gọn ghẽ do chính tay mình thu xếp ban đầu – chiếc giường sẽ động viên ta, rằng ngày mai sẽ tốt đẹp hơn.

Vì vậy, bài học đầu tiên là nếu bạn muốn thay đổi thế giới, hãy bắt đầu bằng việc gấp dọn giường của mình.

2. Trong suốt khóa huấn luyện, các học viên được chia thành nhiều tổ đua thuyền, mỗi tổ có bảy người – mỗi mạn thuyền ba người, một người cầm lái ở đuôi thuyền. Mỗi ngày các tổ đua thuyền tập hợp ở bãi biển rồi chèo thuyền vượt qua những con sóng lớn trước khi chèo vài dặm men dọc theo bờ biển. Vào mùa đông, mỗi con sóng có thể cao từ 8 tới 10 feet (2,4 – 3 m), rất khó để chèo vượt qua nếu mọi người không cùng nỗ lực chung sức. Mọi tay chèo đều phải nhịp nhàng theo nhịp đếm của người cầm lái. Tất cả đều phải tác động một lực bằng nhau, nếu không thuyền sẽ xoay ngang và bị sóng quăng ngược về phía bờ.

Muốn thuyền đến đích, ai cũng phải chèo. Chúng ta không thể thay đổi thế giới một cách đơn độc – chúng ta cần người giúp đỡ - và để thực sự đến đích ai cũng cần có bạn bè, đồng nghiệp, sự hào phóng của những người ta không quen biết, và một người cầm lái vững chắc để định hướng đi đúng.

Vì vậy, nếu bạn muốn thay đổi thế giới, hãy tìm ai đó cùng mình chèo thuyền.

3. Sau vài tuần rèn luyện khó khăn, lớp đặc nhiệm hải quân của chúng tôi từ 150 người tụt xuống chỉ còn 35. Vậy là còn lại năm tổ đua thuyền, mỗi tổ bảy người. Tổ của tôi gồm toàn những anh cao lớn.

Nhưng tổ đua thuyền xuất sắc nhất lại gồm toàn những anh thấp bé từ 5 ft 5 (1,65 m) trở xuống – chúng tôi gọi họ là các anh lùn – gồm một người Mỹ da đỏ, một người Mỹ gốc Phi, một người Mỹ gốc Ba Lan, một người Mỹ gốc Hy Lạp, một người Mỹ gốc Ý, và hai chàng rắn rỏi khác đến từ miền Trung Tây. Họ chèo thuyền, chạy, bơi, cái gì cũng nhanh hơn tất cả những tổ khác.

Mấy anh cao lớn từ các tổ khác vẫn thường trêu chọc những chân nhái bé nhỏ mà các anh lùn đeo vào trước khi bơi, nhưng rồi các chàng lùn, những người đến từ mọi miền đất nước, có xuất xứ từ khắp nơi trên thế giới, rút cục luôn là những người cười sau cùng – họ bơi nhanh hơn và đến đích trước tất cả những người khác.

Yếu tố quyết định làm nên chiến thắng không phải là màu da, sắc tộc, trình độ giáo dục, địa vị xã hội, mà chính là ý chí.

Vì vậy, nếu bạn muốn thay đổi thế giới thì đừng nhìn vào kích thước của chân nhái, hãy nhìn vào kích thước của trái tim.

4. Cứ vài lần trong tuần, các huấn luyện viên lại bắt cả lớp đứng xếp hàng để kiểm tra quân phục thật kỹ lưỡng. Mũ phải được đánh hồ hoàn hảo, quần áo được là không tì vết, thắt lưng bóng loáng không một gợn bẩn.

Dù chúng tôi cố gắng đến đâu thì luôn có người không đạt yêu cầu. Những người huấn luyện luôn tìm ra điều gì đó chưa tốt. Hình phạt cho học viên không đạt yêu cầu là chạy bộ, mặc đầy đủ quân phục lao xuống biển, ướt từ đầu tới chân, rồi lăn tròn trên bãi cho tới khi khắp người dính đầy cát. Người ta gọi đó là bánh quy bọc đường. Bạn sẽ phải mặc bộ quân phục đó suốt cả ngày – lạnh, ướt, và đầy cát.

Rất nhiều học viên không thể chấp nhận được thực tế rằng mọi nỗ lực cố gắng đều vô ích, dù cố chỉnh trang quân phục của mình đến đâu thì vẫn không được cấp trên công nhận. Đó là những học viên không thể trụ lại sau khóa huấn luyện. Họ không hiểu được mục đích thực sự của việc tra tấn này. Đó là không bao giờ có một bộ quân phục hoàn hảo. Nhiều khi dù cố làm tốt đến đâu bạn vẫn bị biến thành bánh quy bọc đường. Cuộc sống nhiều khi là như vậy.

Nếu bạn muốn thay đổi thế giới, đừng nản lòng vì bị người ta biến mình thành bánh quy bọc đường, hãy tiếp tục tiến bước.

Yếu tố quyết định làm nên chiến thắng không phải là màu da, sắc tộc, trình độ giáo dục, địa vị xã hội, mà chính là ý chí.

5. Liên tục mỗi ngày trong suốt khóa huấn luyện chúng tôi đối diện với nhiều bài tập thể lực – chạy việt dã, bơi việt dã, vượt chướng ngại vật, các bài luyện độ dẻo trong nhiều giờ - đồng thời cũng nhằm thử thách ý chí. Mỗi bài tập đều có những tiêu chuẩn – như thời gian hoàn thành – mà nếu không đạt thì đến cuối ngày bạn sẽ bị đưa vào một danh sách được gọi là "gánh xiếc".

Vào gánh xiếc nghĩa là phải thực hiện bài luyện dẻo thêm hai giờ đồng hồ. Mục đích của bài tập là khiến bạn kiệt sức, mất tinh thần, và cuối cùng xin đầu hàng, rút lui khỏi khóa huấn luyện. Tất cả mọi học viên đặc nhiệm hải quân trong khóa huấn luyện đều từng bị rơi vào gánh xiếc, dù không ai muốn vì vào đó nghĩa là bạn sẽ càng đuối sức và trở nên trì trệ hơn trong ngày hôm sau, để rồi càng dễ rơi vào những gánh xiếc kế tiếp.

Tuy nhiên, điều thú vị là những người thường xuyên rơi vào gánh xiếc cứ đều đặn phải tập thêm hai giờ luyện dẻo, trải qua một thời gian bỗng trở nên mạnh mẽ hơn. Những khổ ải trong rạp xiếc khiến sức mạnh bên trong họ thêm bền bỉ.

Trong cuộc sống, ở đâu cũng có những gánh xiếc. Bạn sẽ không tránh khỏi sa chân vào chúng. Nhiều khả năng chuyện ấy sẽ xảy ra thường xuyên. Sẽ rất mệt mỏi. Bạn sẽ mất tinh thần. Sẽ có lúc bạn cảm thấy không chịu được nữa.

Nhưng nếu bạn muốn thay đổi thế giới thì đừng sợ hãi những gánh xiếc.

6. Ít nhất hai lần trong tuần, các huấn luyện viên yêu cầu chúng tôi luyện bài chạy vượt chướng ngại vật, với 25 chướng ngại vật khác nhau như tường cao 10 ft (3 m), rào lưới cao 30 ft (9,1 m), rào dây thép gai, v.v.

Nhưng chướng ngại thử thách nhất được gọi là đường trượt cuộc đời. Ở một đầu là tòa tháp ba tầng cao 30 ft, đầu bên kia là một tòa tháp khác cao một tầng, hai tháp được nối bởi sợi dây dài 200 ft (61 m). Bạn phải trèo lên tòa tháp cao ba tầng, khi tới đỉnh thì nắm lấy sợi dây, đung đưa người xuống dưới, rồi di chuyển bằng tay nhích đi từng chút một.

Khi chúng tôi bước vào khóa huấn luyện năm 1977, thời gian kỷ lục của thử thách này đã được giữ vững trong nhiều năm trước đó. Dường như không ai đủ sức phá kỷ lục này, cho tới một ngày, một học viên quyết định vượt qua đường trượt cuộc đời theo cách không ai dám làm. Thay vì đung đưa người xuống bên dưới sợi dây, anh ta dũng cảm nằm bên trên, đầu lao về phía trước. Điều đó quả là nguy hiểm, thậm chí ngu ngốc, chỉ sơ sểnh một chút anh ta sẽ ngã, bị thương và bị loại khỏi khóa huấn luyện.

Nhưng không ngần ngại, người học viên cứ thế trườn về phía trước với một tốc độ nguy hiểm, thay vì mất vài phút như những người khác, anh ta chỉ mất đúng nửa phút, hoàn toàn phá kỷ lục.
 
Nếu bạn muốn thay đổi thế giới, đôi khi phải lao đầu về phía trước bất chấp rủi ro.

7. Trong giai đoạn rèn luyện chiến trận, các học viên được đưa đến đảo San Clemente nằm ngoài khơi San Diego. Vùng biển này chính là nơi giao phối của cá mập trắng. Để vượt qua khóa huấn luyện, học viên bắt buộc phải trải qua một loạt các cuộc bơi việt dã, một trong số đó diễn ra trong đêm.

Bằng cách truyền niềm hi vọng cho những người khác, một người cũng có thể thay đổi thế giới.

Trước khi bơi, các huấn luyện viên hào hứng giới thiệu sơ lược về tất cả các loài cá mập sinh sống quanh đảo San Clemente. Tuy nhiên, họ trấn an chúng tôi rằng chưa từng có học viên nào bị cá mập ăn thịt. Họ cũng dạy cách xử lý khi bị cá mập bơi lượn vòng quanh, đó là hãy ở nguyên tại chỗ, không được phép bơi đi chỗ khác, và không được tỏ ra sợ hãi. Trong trường hợp gặp phải cá mập hung dữ vì quá đói mà lao tới, bạn phải dồn hết sức bình sinh nện vào mõm nó, nó sẽ đổi hướng bỏ đi nơi khác.

Trong thế giới của chúng ta có rất nhiều cá mập. Nếu bạn muốn hoàn thành nhiệm vụ thì phải chấp nhận đương đầu với chúng.

Vì vậy, nếu muốn thay đổi thế giới, đừng lùi bước trước tụi cá mập.

8. Là lính đặc nhiệm hải quân, một trong các nhiệm vụ của chúng tôi là tấn công tàu địch từ dưới nước. Chúng tôi phải tập luyện kỹ thuật này rất nhiều lần trong khóa huấn luyện.

Khi thực hiện nhiệm vụ tấn công tàu địch từ dưới nước, hai người lính đặc nhiệm được thả xuống gần cảng của đối phương, sau đó họ phải bơi lặn hơn 2 dặm (hơn 3,2 km) trong nước, với công cụ hỗ trợ duy nhất là chiếc thước đo độ sâu và la bàn định hướng để định vị mục tiêu.

Trong phần lớn thời gian chặng bơi, dù ở dưới nước ta vẫn có thể nhìn thấy ánh sáng từ bên trên. Nhưng khi tới gần tàu đối phương, ánh sáng sẽ mất dần cho tới khi hoàn toàn bị con tàu che khuất. Học viên phải bơi xuống đáy tàu, tìm đến sống tàu, là nơi sâu nhất và tối nhất, tới mức không thể nhìn thấy bàn tay ngay trước mặt mình, tiếng động cơ con tàu khiến tai hầu như ù đặc, cũng là lúc dễ mất phương hướng và thất bại. Đó chính là lúc ta phải bình tĩnh, vận dụng tất cả kỹ năng, chiến thuật, sức mạnh thể chất cũng như tinh thần.

Nếu muốn thay đổi thế giới, ta phải phát huy được bản thân mình một cách tốt nhất giữa khoảnh khắc tối tăm nhất.

9. Tuần lễ thứ chín của khóa đào tạo được gọi là "Tuần Địa ngục", với sáu ngày liền không ngủ, thường xuyên bị tra tấn về thể chất và tinh thần, trong đó đặc biệt nhất là ngày thứ Tư ở Mud Flats, một đầm lầy nằm giữa San Diego và Tijuana. Các học viên chèo thuyền tới đầm lầy và dành 15 tiếng liên tục cố gắng sống sót trong cái lạnh cóng của gió rét và bùn lầy, với áp lực thường trực từ các huấn luyện viên thúc giục mọi người bỏ cuộc đầu hàng.

Khi mặt trời vừa nhô lên vào buổi sáng thứ Tư đó, chúng tôi được lệnh lao xuống đầm lầy. Ai cũng ngập trong bùn đến tận cổ. Các huấn luyện viên bảo rằng chúng tôi phải ở nguyên trong bùn tới khi có đủ năm người bỏ cuộc.

Sau 8 tiếng đã có thể thấy một số học viên rõ ràng muốn bỏ cuộc. Vẫn còn gần 8 tiếng nữa phải chịu đựng chờ mặt trời mọc giữa bùn lầy lạnh tới tận xương. Tiếng răng va lập cập và rên rỉ của các học viên khiến tai chúng tôi hầu như không nghe được âm thanh nào khác. Nhưng bỗng nhiên có tiếng ai đó hát vang lên trong đêm. Một tiếng hát dở tệ, sai nhạc hoàn toàn, nhưng tràn đầy sự hứng khởi.

Một tiếng hát trở thành hai, hai thành ba, và không lâu sau tất cả mọi người cùng hát. Chúng tôi biết rằng nếu một người có thể vượt qua sự khốn khổ thì những người khác nhất định cũng có thể.

Các huấn luyện viên đe dọa rằng nếu chúng tôi cứ tiếp tục hát thì sẽ phải ở trong bùn lâu hơn – nhưng tiếng hát vẫn tiếp tục. Thế rồi không hiểu sao bùn lầy trở nên ấm hơn một chút, gió cũng dịu hơn, và bình minh không còn quá xa nữa.

Sau này khi đã được đi nhiều nơi trên thế giới, tôi nhận ra điều giá trị nhất chính là sức mạnh của niềm hi vọng. Sức mạnh đó bắt đầu từ một con người - Washington, Lincoln, King, Mandela, hay thậm chí một cô bé từ Pakistan - Malala–bằng cách truyền niềm hi vọng cho những người khác, một người cũng có thể thay đổi thế giới.

Vậy nên, nếu muốn thay đổi thế giới, hãy hát lên khi cổ bạn ngập trong bùn.

10. Ở mọi khóa huấn luyện đặc nhiệm hải quân đều có một chiếc chuông đồng, treo ngay chính giữa doanh trại để học viên nào cũng có thể thấy. Khi muốn bỏ cuộc, học viên chỉ việc đến rung chuông. Rung chiếc chuông và bạn sẽ không còn phải dậy từ 5 giờ sáng. Rung chuông và bạn không còn phải bơi trong nước lạnh cóng. Rung chuông và bạn không còn phải chạy việt dã, vượt chướng ngại vật, những bài tra tấn thể lực, không còn những khổ ải. Đơn giản là chỉ cần rung chuông đầu hàng.

Nếu bạn muốn thay đổi thế giới, đừng bao giờ rung chuông.

Các bạn khóa tốt nghiệp 2014, chỉ giây lát nữa thôi các bạn sẽ ra trường, bắt đầu hành trình vào cuộc sống. Chỉ giây lát nữa thôi, các bạn sẽ bắt đầu thay đổi thế giới – làm cho nó tốt lên.

Việc ấy không dễ. Nhưng các bạn là khóa 2014, những người sẽ thay đổi cuộc sống của 800 triệu người trong vòng thế kỷ tới. Hãy bắt đầu mỗi ngày bằng việc hoàn thành một nhiệm vụ đầu tiên. Tìm ai đó giúp đỡ mình, cùng đồng hành trong cuộc sống. Hãy tôn trọng mọi người.Dù biết rằng cuộc đời có lúc không công bằng, rằng mình sẽ có nhiều lúc thất bại, nhưng nếu bạn chấp nhận rủi ro, tiến lên phía trước vào những thời khắc khó khăn nhất, đối diện với những kẻ áp bức, nâng đỡ người bị áp bức, và không bao giờ bỏ cuộc – nếu bạn làm được như vậy thì thế hệ tới đây và những thế hệ tiếp theo chắc chắn sẽ được sống trong một thế giới tốt đẹp hơn thế giới chúng ta đang sống hôm nay rất nhiều – những gì khởi đầu nơi đây sẽ thực sự thay đổi thế giới và làm nó tốt lên.

Thanh Xuân lược dịch

Nguồn: Tia sáng

Thứ Sáu, 27 tháng 2, 2015

cuoi tuan

Người biến đổi hình dạng trước mắt các ông. Mc 9, 2b       

Chuyện chuồn chuồn

 "Dưới đáy một hồ sâu, giữa vũng nước đục và bùn đen có mấy con ấu trùng bàn bạc với nhau. Chúng băn khoăn tự hỏi tại sao trong bọn chúng, tất cả những ai leo dọc thân cây sen lên trên mặt nước đều không bao giờ trở lại nữa, và tất cả chúng đều đồng ý với nhau là rồi đây ai trong bọn chúng trèo lên trên mặt nước trước, sẽ trở lại để kể cho những ai còn ở lại biết được trên mặt nước có gì.

Ít hôm sau, một con ấu trùng cảm thấy như có một động lực nào thúc đẩy từ bên trong và bị thu hút bởi hơi ấm từ phía trên, nó bắt đầu trèo lên cây sen với hy vọng cuộc mạo hiểm ly kỳ trên mặt nước. Nó nghĩ bụng là sẽ trở lại kể cho chúng bạn nghe những gì nó trông thấy, những gì sẽ xảy ra đến với nó trên mặt nước.

Vừa ló đầu khỏi mặt nước, mắt nó liền hoa lên vì những sự ngạc nhiên mới lạ, trước hết là ánh sáng của mặt trời và hơi ấm của làn khí. Chẳng mấy chốc, nó thấy có cái gì lạ đang chuyển vận trong cơ thể, hình như nó đang thay hình đổi dáng, nó bắt đầu trở nên cứng cáp hơn. Chỉ một lúc sau, từ cái vỏ của con ấu trùng nó đã bay ra thành một con chuồn chuồn có đôi cánh màu sắc rực rỡ. Thật chưa bao giờ nó nghĩ nó sẽ trở thành con chuồn chuồn với bộ cánh màu đẹp như thế. Rồi nó bắt đầu vươn vai giang cánh với chuyến bay đầu tiên, nó bay qua lượn lại trong không gian với tất cả niềm ao ước sẽ trở xuống đáy hồ để kể cho chúng bạn nghe bao nhiêu điều kỳ lạ.

Từ trên mặt nước trong suốt, nó nhìn rõ dưới đáy hồ và trông thấy chúng bạn, nhưng chúng bạn lại không nhìn thấy nó. Một lúc sau nó hiểu ra rằng, tìm cách trở lại dưới đáy hồ là công dã tràng, vì cho dù nó có trở xuống, nhưng với đôi cánh của nó thì chúng bạn sẽ không thể nào nhận ra nó vì nó đã được hoàn toàn biến đổi, hoàn toàn thay hình đổi dạng, nó đã trở thành một tạo vật mới như chưa từng nghĩ ra trước đó. (R, Gutzwiller)

 

Không từ bỏ

Sau đây là một câu chuyện có thật về cách Tổng thống Abraham Lincoln ứng xử trước tình huống khó khăn của chính ông: 

 Vào thời gian đầu trong cuộc nội chiến ở Hoa Kỳ, người cố vấn của Lincoln khuyên ông nên từ bỏ trang trại Fort Sumter và mọi tài sản khác thuộc các bang miền Nam, vì sợ những tài sản này sẽ khiến mọi người nghi ngờ lý tưởng giải phóng nô lệ của ông.  

  Khi nhận được lời khuyên ấy, ông chỉ cười mà trả lời người cố vấn của mình bằng một câu chuyện ngụ ngôn:  

"Anh có biết câu chuyện ngụ ngôn về sư tử  và con gái người thợ rừng không?" – Lincoln hỏi người cố vấn. – "Aesop kể rằng, trong một khu rừng nọ có một con sư tử đem lòng yêu con gái của người thợ rừng. Một hôm, nó quyết định đánh bạo đến gặp cha của cô gái để xin hỏi cưới cô. 

 Khi sư tử đến, cha cô gái nói rằng ông không thể đồng ý vì răng nanh của sư tử dài quá, có thể làm tổn hại đến con gái ông. Thế là ngay tức thì, sư tử chạy đến chỗ nha sĩ và mài mòn toàn bộ hàm răng của nó. 

 Quay trở lại, sư tử cầu hôn cô gái lần nữa. Nhưng người thợ rừng lại bảo móng vuốt của nó dài quá, ông không muốn con gái mình bị đau.  Thế là sư tử tìm đến chỗ vị y sĩ và nhổ hết móng vuốt của mình đi rồi quay lại nhà người thợ rừng. Nhưng người thợ rừng thấy rằng sư tử giờ đây đã hoàn toàn vô hại nên đã lập tức giết chết nó." 

 Lincoln ngừng một lát rồi nói tiếp: "Chẳng phải số phận tôi cũng sẽ giống như con sư tử đó nếu từ bỏ mọi thứ như lời anh khuyên?". 

Biến mình là hiến mình chứ không là thay đổi lung tung

Thứ Ba, 17 tháng 2, 2015

con duong nao ta đi

Đại gia đình ex 68

Có nhiều bạn không hiểu bài của ex 800 , xin đăng lại bài khơi mào từ xứ Texas

2015-02-14 12:04 GMT+07:00 TVu <tvu802@gmail.com>:

Thực hư ra sao?

http://news.yahoo.com/off-wagon-vietnams-binge-drinking-problem-062740264.html

 

 Chào Ex 802

Tình hình rượu bia đúng là như vậy đó
VN tiêu thụ bia nhiều đến độ tất cả các nhãn hiệu[ kể cả từ Campichia) đều nhảy vào và đều hồ hởi...
Lần đầu tiên trong năm bia Sai gon Special của xứ mình vượt giá bia Tiger chỉ còn kém giá Ken, Budweiser, Sapporo thôi
Năm nào cũng vậy dân buôn tích trữ bia từ 4-5 tháng trước tết ta và 10 lần thì trúng giá hết 8-9 . Năm nay thì trúng đậm rồi
Đồng bằng bắc bộ và miền tay nam bộ thì uống rượu đã ăn sâu vào đời sống lắm rồi. Ngặt là VN không kiểm tra kiểm soát gì cả: ai cũng mua được bia rượu( kể cả các cháu 10 tuổi) miễn có tiền. Rượu thì giả vô tư ... Cồn công nghiệp ( nguyên liệu chính của rượu ngoại), phẩm mầu,  hương, vỏ chai, hộp rượu ...bày bán nhan nhản
Một tác hại đáng lo khác là thuốc lá: bán khắp hang cùng ngõ hẻm với giá rẻ mạt ( 1USD: 20-40 điếu) cho tất cả mọi thành phần. 
Những kẻ có chức quyền đều được hưởng lợi từ rượu bia, thuốc lá... mà.
......
Cầu chúc cuối năm vui vẻ đầu năm hạnh phúc nhé!
Ex 772

Cuối năm xin gửi lời kính thăm đại gia đình lớp 68

Mong sao "chân cứng đá mềm"chứ chỗ đứng, chỗ ngồi cũng chả"chấm mút" được gì nữa bác PHT ạ.

Trước hết là chúc xuân ly tán

Ex 760, Ex 761, Ex 763, Ex 775, Ex 779, Ex 787, Ex 794, Ex 798…nhất là cậu Paul vợ đi xa còn một mình với cha mẹ bệnh tật!

Tôi nghĩ đặc biệt Ex 775, Ex 787 và Ex 794 lần đầu tiên ăn tết "lý tán" nên phê hơn nhiều anh em.

Nhưng lại nghe các ex hải ngoại nói Tết tây thì bản xứ nó ăn mừng mình không tham dự; còn tết ta thì vẫn đi "cày" phình phường thôi.

Tiếp đến chúc xuân các vị hưu già hay hưu non .  Sáu mươi cận kề rồi cho nên đứng hay ngồi cũng phải lựa thế. Hôm trước đi thăm Ex 761 nghe nói bệnh viện xứ An Nam mới ký kết với bộ về cam kết mỗi bệnh nhân 1 giường ( chứ 2,3 hay 4 bệnh nhân 1 giường là không được!). Cho nên bây giờ đi nhà thương chưa khỏi bệnh hay bình phục đã được mời về nhà hay điều trị ngoại trú. . . May mà nhà ở Sài Gòn chứ bệnh nhân các tỉnh thì ráng kiếm nhà thuê để hoàn tất qui trình điều trị.

Thôi phải chúc thế hệ thứ hai của lớp 68 được gặt hái nhiều thành quả…. Chứ như hiện tại học xong đại học vẫn "có quyền" đi nghĩa vụ quận sự làm mấy anh có con trai lo sốt vó!

Bây giờ tết nhất phải ăn uống cẩn thận. Noi gương LT anh em nên cẩn thận coi date thực phẩm trước khi dùng( trừ rượu ngọai theo thông lệ chung không có date). Tiếc thay cái vụ xuân "ly tán" coi bộ không có date các bạn ơi!

Cầu chúc đại gia đình 68 một năm mới an vui hạnh phúc

 Ex 772

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2015

cuoi tuan

Giữa người phong cùi Đức Mẹ mang bộ mặt phong cùi

Tháng dâng kính Đức Mẹ MARIA lại trở về. Tháng Đức Mẹ cảm động và đáng ghi nhớ nhất không phải là Tháng tôi sống tại Lộ Đức (Pháp) hay tại Fatima (Bồ Đào Nha) hoặc tại Czestochowa (Ba Lan) cũng không phải tại MariaZell bên Áo nhưng là tại Molokai, hòn đảo của anh chị em phong cùi thuộc Hawaii trên Thái Bình Dương.         

Tháng 5 năm đó, tôi đặt chân lần đầu tiên lên đảo để giảng khai mạc Tháng dâng kính Đức Mẹ MARIA. Thú thật, tôi cảm thấy kinh hãi vì đây là lần đầu tôi có dịp tiếp xúc trực tiếp với cái tàn phá ghê rợn của bệnh phong cùi! Tôi hoàn toàn xúc động. Đi kèm với bài giảng tôi còn phải làm phép bức tượng Đức Mẹ Fatima để anh chị em phong cùi đến đọc kinh và lần hạt Mân Côi kính Đức Mẹ. Bức tượng thật đẹp với khuôn mặt thật dịu hiền của Đức Trinh Nữ Rất Thánh MARIA. Tôi thật lúng túng. Tôi phải nói gì với các anh chị em phong cùi mà thân thể chỉ còn là những mảnh thịt tơi tả, trước một bức tượng tuyệt đẹp như bức tượng Đức Mẹ Fatima này??? Quả thật tôi hoàn toàn lúng túng!!!                                 Còn đang mông lung nghĩ ngợi thì có người gõ nhẹ cửa. Nữ Tu y tá bước vào thưa:     
- Xin Cha đến gấp nơi một bệnh nhân hấp hối! Nghe thế tôi lại càng lúng túng hơn. Tuy nhiên thái độ anh dũng cương quyết của Nữ Tu khiến tôi không có giờ để do dự. Chị nói thêm:   
- Xin Cha mang theo bức tượng Đức Mẹ Fatima. Ông cụ ao ước trông thấy Đức Mẹ trước khi nhắm mắt lìa đời. Có chiếc xe hơi đang đợi sẵn trước cửa.      

Khi đến bên người bệnh, tôi chỉ ấp úng được vài lời. Người bệnh thều thào:   
- Đức Mẹ! Con muốn trông thấy Đức Mẹ!     

Tôi liền đi lấy bức tượng Đức Mẹ. Nhưng vì quá cảm động, khi ôm bức tượng bước lên cầu thang, tôi vấp ngã. Bức tượng cũng ngã theo, mặc dầu tôi đã cẩn thận ôm chặt bức tượng. Hai cánh tay của Đức Mẹ bị sứt mẻ nhiều chỗ, tuy vẫn còn giữ được tràng chuỗi Mân Côi trong tay. Nhưng khuôn mặt Đức Mẹ thì bị trầy trụa nhiều nơi. Đây đó có nhiều vết sạm đen, vì vẹc-ni bị tróc đi khiến khuôn mặt trông như bị nhiều vết thương. Nơi miệng có một vết trầy khiến nụ cười biến mất! Chỉ có đôi mắt là giữ nguyên nét đẹp từ bi, nhân hậu và hiền dịu khôn tả..                                                                           

Tôi vô cùng ân hận vì tai nạn vừa xảy ra. Đang còn phân vân chưa biết phải làm gì thì Chị Nữ Tu lại xuất hiện. Chị cũng tỏ ra ân hận không kém vì tai nạn nhưng cương quyết mời tôi đem bức tượng đến cho người hấp hối.                                                             

Vừa trông thấy tượng Đức Mẹ Fatima, khuôn mặt bệnh nhân trở nên rạng rỡ, y như được diễm phúc trông thấy Mẹ Hiền. Hai Mẹ con, bốn ánh mắt, âu yếm nhìn nhau. Suốt cuộc đời Linh Mục tôi rất ít khi chứng kiến người hấp hối nào nhắm mắt lìa đời trong niềm vui sướng bao la, như người bệnh phong cùi tôi được diễm phúc trông thấy tại đảo Molokai năm đó!                                                    

Ngày hôm sau là buổi làm phép bức tượng Đức Mẹ Fatima - bị trầy trụa - và giảng khai mạc Tháng 5 dâng kính Đức Mẹ. Tôi không cần phải tìm kiếm xa xôi đề tài cho bài giảng hôm đó. Tượng Đức Mẹ bị tai nạn là đề tài hùng hồn nhất:  
- Đức Mẹ đã trở nên tất cả cho mọi người! Giữa anh chị em phong cùi Đức Mẹ mang bộ mặt của người phong cùi!!!                                    

Tôi nói thao thao bất tận trong vòng hai tiếng đồng hồ. Mọi người im lặng lắng nghe. Tôi nói như có người nói thay tôi. Tôi không rõ có lời cầu xin nào tha thiết hơn những lời cầu xin của cộng đoàn anh chị em phong cùi yêu dấu của tôi hôm đó không. Nhưng chúng tôi đã cầu nguyện chung với nhau thật sốt sắng, không sách vở, không giấy tờ! Đúng là Tháng Đức Mẹ MARIA với trọn ý nghĩa và với trọn lòng kính mến!

Riêng tôi, kể từ kinh nghiệm quý hóa đó, tôi luôn luôn mở đầu một tuần cấm phòng bằng một bài giảng nói về Đức Nữ Trinh Rất Thánh MARIA, để ca tụng Đức Mẹ và để học nơi Đức Mẹ tấm lòng từ mẫu bao la

(René Laurentin + Albert Pfleger, "FIORETTI DE LA VIERGE MARIE", Mambré Éditeur Diffuseur, Paris 1992, trang 73-74)

                                                Sr Jean Berchmans Minh Nguyệt

Từ Ex Luro SG

Xin xem thêm:
Ex 772

Thứ Năm, 12 tháng 2, 2015

[Ex68] Tin


Bác 772
Bên Pháp cũng vậy bác , cứ hễ có đám tang , viếng xác , cầu lễ vv ... là tui thấy cất lên bài hát này , có 1 lần tui nói với1 bà soeur dẫn lể :
- "Khi chúa thương gọi tôi về" , tui đâu thấy có ai vui được đâu ma soeur ?    bả nhỏ nhẹ hát tiếp rồi trả lời 1 cách thiệt ngộ nghĩnh :
- "Hồn tôi hân hoan như trong 1 giấc mơ" ..... Thì chuyện trong giấc mơ và chuyện thực tế cuộc đời nó có giống nhau chút nào đâu anh !.
Vậy bác phải hát hết cả 2 câu nhé , thế mới có đầy đũ ý nghĩa của nó !
Toàn Thắng

Tin

Thăm anh em
Chiều nay lớp 68 cùng đi chung với Ex Luro Sài Gòn đến viếng linh hồn Toma, thân phụ của Ex Trí Dũng ( lớp 59)
Theo chương trình dự định có thánh lễ nhưng lại thôi vì đã có 2 thánh lễ rồi> Có lẽ làm nữa sẽ gây khó cho cha sở Chợ Quán( Cha giáo Fr Nhạc) trong công việc mục vụ sau này.
Tiện đây cũng chia sẻ với anh em về nghi thức viếng xác ( chắc do lớp 70 hay 71 soạn). Cũng như thói thường An Nam là dùng bài hát của Kim Long " Khi Chúa thương gọi con về"...hân hoan" giả bộ" vì ai cũng ham sống mà! Năm 1962 là năm cha Kim Long( lúc đó còn là thầy) được cởi bỏ quân phục để quay về chủng viện tiếp tục tu học>> vì vậy nhạc sỹ mới phổ nhạc thánh vịnh 125 để lấy tâm tình hồi hương của dân Do Thái làm của mình và anh em mình... Tiếc thay đi đám ma nào ở xứ này cũng nghe ra rả bài này. Tuy nhiên DR hơi "soc" khi bài này được cất lên trong nhóm exluro SG chiều nay. Cú "sóc" tiếp theo là lời cầu nguyện tín hữu: ôi kinh với kệ của các Đấng làm thầy!
Tưởng anh em cũng nên biết là Trí Dũng lóp 59 vì đi Giáo hoàng học viện nên không lãnh chức linh mục trước 75( các bạn đồng môn như TGM Tốt...thì đã có chức thánh). TGM Bình hồi đó không truyền chức linh mục chui... cho nên sau nhiều chờ đợi con đường theo đuổi ơn gọi ....( Rất nhiều Giám mục chọn con đường phong chức chui như Dalat, Long Xuyên... sau này cũng hợp thúc hóa được tất)
Ex đầu vần chiều nay có gặp Khổng Thành Ngọc ( lớp 65) ở nhà thờ Chợ Quán cho hay tin là Ex 758 trở bệnh nặng... Xin chia sẻ với anh em để cùng chung lời cầu nguyện cho bạn mình.
Nhìn đi nhìn lại mình lão rồi bác Toàn Thắng ạ. Thậm chí hôm nay trong lúc viếng xác gặp các anh em lớp 70, 71 mà đầu bạc, hom hem... làm mình cứ tưởng lớp đáng kính đàn anh. Hôm nay ex bố tây [ là người gửi cho bác bài ôi thiên đường) râu không cạo nhìn cũng hom hem lắm, chỉ mỗi LT là bảnh bao thôi. 
Tết nhất Sài Gòn thiên hạ đi mua sắm gây kẹt xe mà Ex 806 lại nói đến "bánh mì không" thật thương cảm quá.  Ồ hóa ra xúc động như vậy là bằng chứng "già" rồi! cầu xin Chúa cho đừng già hàm hay già ham là được.
Kính chúc đại gia đình ExLuro một năm mới an vui hạnh phúc
Ex 772