Thứ Ba, 4 tháng 1, 2011

Ông nội!!! Ông ngoại!!!

Ông bạn tôi, một nhà giáo mà cũng là một nhạc sĩ khi mới có đứa cháu nội đầu lòng đã nâng niu lo lắng cho cháu một cách kỳ lạ. Hở tí là rối rít phone tôi hỏi han đủ thứ từ cái ách xì của cháu đến chuyện bón ỉa không ra, cái gì cũng làm cho ông lo lắng khác thường. Thấy tôi chưa biết làm ông nội, nhìn ông hơi cảnh giác, ông cười giả lả: “Anh không biết đó thôi. Cái cảm xúc với cháu nội khác hẳn với cảm xúc khi có đứa con đầu lòng!” Rồi ông giải thích thêm khi có con, ta có sự an ủi là sẽ nuôi nấng con nên người, sẽ sống lâu dài bên con, còn khi có cháu, ta như có chút ngậm ngùi… Cái tình do vậy mà đằm thắm hơn, da diết hơn. Anh là nghệ sĩ nhạy cảm và tôi tin anh. Nhưng một người quen khác của tôi, Anh Ba hớt tóc, có đứa cháu ngoại đầu tiên và cũng bấn xúc xích như thế. Anh không có cái điềm đạm của người cha, cái thờ ơ ỷ lại của người mẹ, anh cũng không hề suy nghĩ phân tích cảm xúc như anh bạn nhạc sĩ kia nhưng cứ trông cái vẻ lăng xăng lo lắng cho cháu ngoại, bế cháu đến tôi khám bệnh, hỏi han đủ thứ ngay từ khi bé mới chào đời đủ thấy có cái gì đó rất lạ trong dòng sống. Có những bà ngoại lo cho cả chục đứa con, rồi khi con có gia đình, lại tiếp tục lo cho cháu, giành cháu mà nuôi mà nựng mà hú hí, làm cho cặp vợ chồng trẻ ỷ lại vào mẹ, giao cháu cho bà. Bà bận rộn tối tăm mặt mũi nhưng khoái lắm. Vừa kêu là số khổ nhưng lại thấy hạnh phúc.
Ta đã biết  ở tuổi “chớm già”, người phụ nữ thường có một cảm xúc bâng khuâng buồn khi con cái đã lớn, đã không cần tới sự chăm sóc của mẹ, cái cảm xúc “tổ trống” khi đàn chim con đã bay xa, đã đi tìm một cái tổ mới, nhiều người sống những tháng ngày hiu quạnh, cảm thấy như mình thừa thãi, vô vị. Người chồng “hườm hườm” kia cũng có vẻ xa dần vợ, hoặc lao vào công danh, sự nghiệp, hoặc bù khú bạn bè, một phần cũng là để tránh né những lúc gần gũi, mặc cho các nhà tình dục học kêu gào “ráng lên”, “không có gì thay đổi”! Một chuyên gia về tình dục học nổi tiếng có lần trong buổi nói chuyện được hỏi có phải là chuyên gia thì “số dách” không, ông cười nói có những nhà văn tả rất hay về một trận đánh sáp lá cà không nhất thiết có tham gia vào trận đánh. Thực tế nghiên cứu cho thấy từ 60 – 70 tuổi “năng suất” giỏi lắm chỉ còn một nửa, trên 70 thì giảm thêm một nửa nữa! Rồi người chồng về hưu. Một biến cố! Dù có chuẩn bị kỹ đi nữa cũng là một cú sốc, nặng nhẹ tùy người. Có người là sự hụt hẫng do thu nhập thấp, sức khỏe kém, tiếng nói hết trọng lượng, bạn bè xa dần… sinh ra chua chát, đắng cay; có người là sự năng nổ vùng lên, bỏ nhà ra đi, tiếu ngạo giang hồ, sống “bạt mạng” theo sở thích như vừa thoát nợ, vừa đứt dây neo. Người vợ nhìn chồng cũng dễ ngán ngẩm. Trước, oai phong lẫm liệt, nay ngựa hồng mỏi vó… Trước, ngày về nhà đôi bữa, tràn ngập niềm vui. Nay thui thủi trong nhà suốt ngày. Sáng trưa chiều tối đều gặp mặt. Gần nhiều càng thấy rõ những khuyết điểm của nhau. Có khi còn bị nhìn như “kẻ ăn hại”. Nếu không có nghề nghiệp gì ổn định để kiếm sống, thì đàn ông về hưu dễ thấy hoang mang, hụt hẫng, không biết làm gì với vô số thời gian nhàn rỗi, dễ bị trầm uất, bất an. Nếu bị chỉ trích, chê bai, bắt lỗi thì càng khổ sở. Có một chuyện vui trong một tờ báo Mỹ: Một bà vợ có chồng về hưu nói với bà hàng xóm: Từ ngày ổng về hưu, ngày nào cũng ăn mặc tươm tất như khi còn đi làm, ngồi trước điện thoại chờ công ty có ai gọi cầu cứu nhờ giải quyết vấn đề bế tắc nào không, nhưng chả thấy ai hỏi han gì cả!
Thế nhưng có những gia đình vợ chồng già lại rất hạnh phúc bên nhau. Nếu họ có những mối quan tâm chung, có những cách giải trí giống nhau thì về hưu là cơ hội họ sống với nhau nhiều hơn, một khi mà họ được giải phóng cả về công việc xã hội cũng như con cái đã khôn lớn, đã xa gia đình. Còn gì vui sướng hơn khi vợ chồng già cùng nghe một bài hát cũ, bên tách cà phê, ngắm những người qua lại, họ có thể sống lại cả một dĩ vãng, chia sẻ với nhau những cảm xúc gợi lên từ bài hát mà bạn trẻ ngày nay không còn ai biết nữa! “Chỉ còn anh và em. Cùng tình yêu ở lại” (Xuân Quỳnh). Đa số những cặp vợ chồng hạnh phúc ở tuổi chớm già, cũng sẽ hạnh phúc ở tuổi già vì họ có nhiều thì giờ dành cho nhau hơn, đặc biệt trong giới trí thức, nghệ sĩ, họ dễ có những niềm vui chung, chia ngọt sẻ bùi với nhau! Các mối quan tâm chung ngày càng nảy nở và gắn bó họ hơn. Khi con cái lớn lên xa nhà, thì hạt nhân gia đình chỉ còn lại hai vợ chồng già họ sẽ càng thêm gắn bó. Cái tình không hừng hực lửa nhưng ấm áp lâu bền. Con cái mà thành đạt, hôn nhân mà hạnh phúc thì vợ chồng già càng vui.
André Maurois nói: “Tại sao chỉ vì tuổi tác mà ngăn cản tình cảm chân chính của con người? Người già yêu nhau là lố bịch sao? Chỉ lố bịch khi họ quên mất rằng họ là những người già? Đẹp lắm chứ, một đôi vợ chồng già yêu nhau chân tình. Mỗi người thấy lại như xưa những điều đẹp đẽ mà họ đã say mê ở nhau lúc trẻ. Hơn thế nữa, sau những cơn bão tố, tình già lại trở nên đằm thắm, trang nghiêm, mang một hương vị mộc mạc, chân chất. Bất đồng biến mất, dục vọng bồng bột không còn, lòng ghen tuông cũng hết. Cuộc đời lứa đôi như những dòng sông, đầu nguồn nhiều ghềnh thác, càng ra gần biển cả càng trở nên hiền hòa, trong trẻo… Tình yêu của người già có sự trong sáng của tình bạn, lại có sự chăm sóc nhau nồng ấm…”.
Ngày nay có vẻ như con cái ít quan tâm, ít gần gũi với cha mẹ như xưa. Có thể là do nếp sống công nghiệp, ai cũng bận rộn, đầu tắt mặt tối. Phải chính xác về giờ giấc, phải luôn luôn di chuyển và ráng bám chỗ làm để trả nợ. Do vậy mà không còn những bữa cơm gia đình thân mật, ấm cúng. Cha mẹ già nếu vẫn giữ quan niệm cũ, nếp sống cũ sẽ dễ tủi thân, sẽ khổ sở vì những đổi thay. Con cái trưởng thành có những mối lo riêng, thì giờ dành cho cha mẹ già càng hiếm. Nếu biết điều chỉnh, cha mẹ già có thể thành bạn của con, hiểu biết nhu cầu của nhau và giúp đỡ nhau. Phụ nữ gần gũi gắn bó với con nhiều hơn nên điều chỉnh cũng khó khăn hơn và dễ có nhiều va chạm hơn so với đàn ông. Cha mẹ già sống lệ thuộc con cái mà vẫn muốn giữ uy quyền lại càng khó, trừ khi con rất có hiếu. Cần có lòng rộng lượng. Những cặp vợ chồng già hạnh phúc thường ít lệ thuộc con cái hơn, có thể tìm tình bạn, tình yêu và thú vui giải trí cùng nhau. Sự lệ thuộc tài chánh có lẽ là nỗi cay đắng lớn nhất ở tuổi già, cố tránh được bao nhiêu tốt bấy nhiêu. Người già trái lại quan hệ tốt với cháu, vui đùa cùng cháu, một già một trẻ có nhiều thì giờ gần gũi nhau, giúp bố mẹ dạy dỗ cháu, kể chuyện cổ tích cho cháu nghe và vui khi thấy hình ảnh mình sống động qua đứa cháu. Thế hệ trẻ có học thức, được giáo dục tốt cũng dễ cảm thông với ông bà, có thể trở thành bạn bè của nhau. Hiện nay gia đình nhiều thế hệ không còn nhiều. Ở Au Mỹ, nghiên cứu cho thấy chỉ có 4% người già thích sống chung trong gia đình nhiều thế hệ, trong khi ở Nhật và Hàn Quốc là 50%. Ở ta, tỉ lệ này có lẽ còn cao hơn, nhất là vùng nông thôn. Người già sống chung với con cháu có được tình âu yếm, được chăm sóc tránh tai nạn, được ăn thức ăn bổ dưỡng, lành mạnh… Các nghiên cứu gần đây đều đi đến kết luận là truyền thống văn hóa tôn trọng lối sống nhiều thế hệ trong gia đình, giữ được mối quan hệ hòa hợp là một tổ chức xã hội nồng cốt cho sức khỏe thể chất và tinh thần của người già.
Ngày nay khuynh hướng sống chung nhiều thế hệ đã bắt đầu thịnh hành lại ở Âu Mỹ, dĩ nhiên phải tổ chức như thế nào để mỗi thành viên có được sự độc lập, tự do cá nhân nhưng vẫn hỗ trợ, giúp đỡ nhau dễ dàng.
Điều chỉnh khó khăn nhất như đã nói có lẽ là về tính dục ở người già. Sống sao “cho xứng” với tuổi già trước mắt mọi người. Ai cũng nghĩ rằng già thì đương nhiên phải xìu, phải hết ham, phải… yếu sinh lý. Già mà “sung” thì gọi là Yamaha (già mà ham), nhất là trước mắt con cháu, khó coi. Các nghiên cứu về tính dục người già cho thấy ở đây, yếu tố tâm lý đóng vai trò chính chứ không chỉ là sinh lý. Cuộc sống vợ chồng già đâu chỉ là tính dục. Có cái gì đó còn mang lại “khoái cảm” cao hơn tình dục như sự hòa hợp của hai tâm hồn mà người ta vẫn tiếp tục khám phá ra thêm những điều bí ẩn mỗi lúc sẽ làm ngạc nhiên hơn. Người ta có thể cùng nhìn cùng nghe cùng hiểu và có cảm xúc như nhau với bao kỷ niệm càng ướp càng nồng. Có khi người ta nghe trong tiếng mưa rơi như tiếng mưa rơi của 30 – 40 năm về trước, có khi cùng nghe một khúc hát gợi lại những kỷ niệm ấu thời, những dấu ấn không thể nào phai trong ký ức, càng lâu càng thăng hoa, càng huyền nhiệm… Cho nên một cặp vợ chồng già có thể không cần nói gì nhiều cũng hiểu nhau. Và còn một điều thú vị, như André Maurois nói, tình già yên tâm hơn, không sợ người yêu mình bị cuỗm mất, nghĩa là tình nồng nhưng nhẹ nhàng, êm mướt, không chua như giấm, người ta bớt ghen rồi, người ta có thể tin chắc là của nhau rồi. Một hôm tình cờ xem một bức ảnh cũ, một dòng thư xưa, cả một dĩ vãng đổ ập về không làm cho người ta ngất ngây ư?
butgian (chưa gian)

Re: chào

Đấng Mêsia giả dạng
           Vị Guru  đang thiền định trong một hang núi Hymalayas.
Mở mắt ra, ông trông thấy trước mặt mình là một người khách không mời. Đó là tu viện trưởng của một tu viện nổi tiếng.
Ông cần gì vậy?” Guru  hỏi.
Vị tu viện trưởng bắt đầu kể lể. Số là trước đây tu viện của ông rất nổi tiếng ở khắp Tây Phương. Tất cả cơ sở tu viện đều đầy ắp những ứng viên trẻ đến xin dự tu. Thánh đường của tu viện luôn luôn rộn rã tiếng đàn hát thánh ca của các tu sĩ. Nhưng rồi, tu viện gặp phải một giai đoạn khó khăn. Người ta không còn ùn ùn tuốn đến xin bồi dưỡng đời sống thiêng liêng của họ nữa. Các ứng viên trẻ dần dần biến sạch. Thánh đường vắng lặng, trống trơn. Chỉ còn một nhúm thầy dòng sót lại, tiếp tục các bổn phận của họ trong uể oải, nặng nề.
Kể lể sự tình xong, tu viện trưởng hỏi:
“Có phải đấy bởi vì một tội nào đó của chúng tôi đã làm cho tu viện bị suy thoái thê thảm đến mức này?”
“Đúng vậy” - Guru  trả lời - “Đấy bởi vì tội thờ ơ của các ông.”
“Thờ ơ về điều gì, thưa ngài?”
“Một người trong các ông là Đấng Mêsia giả dạng. Và các ông chẳng hề hay biết điều đó.”
Nói xong, Guru  nhắm mắt lại, tiếp tục thiền định.
Suốt cả con đường trở về tu viện, trống ngực vị tu viện trưởng cứ đánh thình thình mỗi khi ông nghĩ rằng Đấng Mêsia – chính Đấng Mêsia – đã xuống thế trở lại và đang ở ngay trong tu viện của mình.
Vậy sao lâu nay mình không nhận ra nhỉ?
Và đó là ai vậy cà? Thầy Cook? Thầy Sacristan? Thầy Treasurer? Thầy Prior?
Ồ không, không thể là anh ta; anh ta có quá nhiều khuyết điểm. Mà này, Guru nói rằng Đấng Mêsia giả dạng. Có thể những khuyết điểm kia cũng là một cách giả dạng lắm chứ? Xem nào, mọi người trong tu viện đều có khuyết điểm. Và một người trong đó là Đấng Mêsia!
Về đến nhà, tu viện trưởng triệu tập tất cả các thầy lại và nói cho họ biết sự khám phá của mình. Tất cả các thầy đưa mắt nhìn nhau, ngờ ngợ.
 Mesia à? Ở ngay đây? Thật không thể nào tin được!
Nhưng đó là một Đấng Mêsia giả dạng. Vậy rất có thể là chuyện thực lắm chứ.
Nhưng đó là ai? Thầy này? Thầy kia? Hay thầy nọ? ...
Có một điều chắc chắn    . Nếu Đấng Mêsia giả dạng thì khó mà nhận ra Ngài.
Thế là tất cả các thầy trong tu viện bắt đầu cư xử với nhau một cách đầy quan tâm và kính trọng    .  Mỗi người trong họ đều tự nhủ:
 “Biết đâu đó, có thể Mêsia là người này ...”

Kết quả là bầu khí trong tu viện trở nên ngày càng sinh động và vui tươi hơn. Các ứng viên trẻ lại ùn ùn tuốn đến xin gia nhập dòng. Thánh đường lại rộn rã các khúc ca. Tu viện lại đầy ắp tình yêu.

Có đôi mắt nhưng trái tim bị mù thì ích gì?
 Anthony  De Mello

 But kho st

Chào

Thân chào cácEx,
Hôm nay đã qua lễ nên tớ bắt đầu đi làm trở lại, việc nhiều nên liên lạc trên diễn đàn sẽ thưa đi. Mấy ngày nay diễn đàn sao vắng quá, bác Bút gian tớ ngầm hiểu là đang trong cơn sốc trước lời tuyên bố của con TM, Bút khờ đang nhập thiền suy tư vấn đề tống tiễn nhà mõ, Bút khùng có nội tướng tiêm thuốc cầm chừng nên ổn định, không có phát cơn nào nghiêm trọng. Tớ đã lập đàn thỉnh nhà Mõ lưu lại gian trần, nếu không lại phải nhờ đến nhà Danh Tướng. Tin thời tiết, Mỹ và Âu Châu còn trong tình trạng băng tuyết hết trích, hẹn gặp lại.
PHT

Thứ Hai, 3 tháng 1, 2011

Hồng Trần Dõi Bước (tt)

Con Thảo My không khều, nhưng bung ra câu thật đường đột: "Em rất thích bút của anh Bút gian." Con nầy Tây thật trắng trợn, tôi thầm nghĩ. Tôi và lão ấy từng là đồng môn, gì chứ vật ấy thì lão cũng xấp xỉ cỡ tôi, đâu có gì là xuất sắc. Ý nghĩ quanh co được hiệu lệnh "dừng lại" khi trông thấy nụ cười mỉm quá đặc sắc, ui cha, tôi với con Thảo My đâu có liếm chung cây cà-rem hồi nào, sao nó lại biết phương thức hỏi lập lờ dính đầy chất nước bọt của tôi. Gật gù vẻ suy tư, tôi ngắn gọn: "politic ends in tears." Chả có gêm nào có tính cách tàn độc và chua xót như gêm đây, kẻ dùng gươm sẽ chết vì gươm, tôi chợt nhớ.

Dây liên lạc nối kết đã lâu, từ độ tôi cắc củm vài nghìn bạc, hân hoan góp vốn cho Biu-gết, khệ nệ rinh về bộ máy IBM386 nặng hơn chục ký. Hội diện với con Thảo My thì đấy là lần đầu. Vẻ lém lỉnh ngày xưa tôi thích đã bị thời gian cuốn mất, tôi hối tiếc nhưng hài lòng khi thấy giờ con Thảo My quá chững chạc, không thua gì phong cách các bác nhà Lu-rồ. "Thời gian", cụm từ dấy lên trong tôi nhiều suy tư nhất, tôi muốn níu kéo thời gian…tôi muốn đua cuộc với thời gian…rất loay hoay…rất băn khoăn…tôi không biết!

Khởi nghiệp ở Canada nhưng dựng nghiệp ở miền đất hứa Huê Kỳ. Nhà con Thảo My nằm trên triền đồi trông khá bề thế. Nếu dựa trên nguyên tắc một ly cà phê đen không đường không đá gần nhà A-leng-đờ-lông tốn 6 ơ-rô, nhà con Thảo My nằm nơi vùng bọn Tây Đầm đóng phim, quy ra bằng tiền Việt, chất cũng phải đầy núi. Tôi búa xua chúc mừng sự thành công của nó, xem ra trong bọn cùng xóm ngày ấy, nó là người thành công nhất. Việc đời quái lạ, nếu định sự thành công dựa trên mảnh văn bằng, xem ra việc ấy không chính xác, ít ra là trong trường hợp của tôi vì tôi thông thạo kinh điển của Ông Giáo già hơn con Thảo My rất nhiều. Con Thảo My nện thêm cho tôi quả búa tạ khi loa rằng nó thấy mấy anh em cùng trại Kuching với tôi, giờ là chủ nhân xưởng chuyên cung cấp vật liệu cho hãng hàng không, được tuyên dương trên Paris By Night. Tôi chống chế theo phong cách rất sĩ diện của nhà Lu-rồ: "Anh vốn gốc tăng lữ, yêu mến đường khất thực, chỉ mong hàng ngày dùng đủ là tốt." Tôi rất hài lòng về câu đối đáp quá xá hơn cả chất gàn của PGS, gì chứ chất ấy phát xuất từ những bữa cơm nhà bàn, tôi không thể dứt.

  Đất Huê Kỳ là đất hứa, nơi có thể biến những giấc mơ thành sự thực, chính xác. Riêng tôi, con Thảo My, chúng tôi không tìm kiếm những điều ấy. Tôi xác nhận là không phét lúc nghe con Thảo My kể gia cảnh: "Chồng em làm việc chăm chỉ lắm, nhưng quả tiền đôi khi không giúp gì được ráo trọi, chả tối ngày cứ chui vào chăn đếm bạc, nên bị ngộp hơi chết khá lâu rồi."

Dĩ nhiên, cuộc gặp gỡ giữa tôi và con Thảo My không chỉ ngắn chừng ấy, nhưng đành dừng lại vì có liên quan đến phần kết. Tôi nhớ câu tạm biệt làm con Thảo My rất hài lòng:

 
"Chúc AN LÀNH và HẠNH PHÚC."

 

 

Chủ Nhật, 2 tháng 1, 2011

Hồng Trần Dõi Bước (tt)

"Lời của Gió" là tên nhạc khúc thịnh hành một thời, diễn tả tình lãng mạn của đôi tình nhân, mượn gió làm trung gian, chuyển đến tai nhau lời tình tự. Nhìn trên góc cạnh tình yêu, quả là tôi không còn hơi sức nghĩ đến chuyện ấy, nhưng sang đến mặt truyền thông, tôi vẫn còn cần gió, ý rằng tôi vẫn quan tâm đến những việc xảy ra quanh mình. Bút khờ ưu ái tiễn đưa nhà Mõ về cõi vĩnh hằng, nhưng riêng tôi, vẫn muốn Mõ lưu lại gian trần. Nầy nhé, lão Béo có dạo đưa tin nhưng chán phèo; lão Ròm thạo viết lại chèn thêm hình minh họa nhưng tin đưa lại thiếu nhiều dữ liệu; Trùm quận 7 dùng cỡ chữ to dễ đọc, nhưng cứ sau mỗi câu lại bắt làm dấu. Rất túm, Bút khờ có nổi cơn điên biến dạng thành Bút khùng cũng đành chịu, tôi cho rằng nhà Mõ đưa tin là đúng ngành nghề. Nốt ruồi ấy đôi khi có duyên lạ.

Tán gẫu tí thôi. Tôi không phủ nhận giá trị những ngành nghề căn bản đã đi sâu vào truyền thống: Bác Sỹ, Luật Sư, Kỹ Sư…căn bản và giá trị vẫn đó, nhưng nếu muốn nhờ cơn gió hiện đại làm lực nâng để vượt cạn, tôi sẽ chọn 3 lãnh vực tiêu biểu nhất để đối chọi với các ngành truyền thống: Địa Ốc, Kinh Doanh, alpha và omega Truyền Thông và Tin Học.

Điển hình nhất phải bàn đến trường hợp bác Phó Trần Ánh, xử lý và ốp-đết kịp thời nên còn chỗ đứng, không thế thì dù to như Kodachrome cũng đến lúc phải hát khúc ngậm ngùi. Quá nhanh, cuồn phim chớp truyền thống ngày nào đã bị cơn gió tin học thổi phăng đi với tốc độ của con chếp 4 cổng thoát. Ôi, cái tên Biu-gết đồng nghĩa với tên Mõ của nhà Lu-rồ, tống tiễn hoặc cầm giữ hoàn toàn tùy thuộc đối tượng. Máy vi tính ngày nay trở thành hơi thở của đại chúng, không thể bàn hết đến ảnh hưởng của hơi thở hiện đại nầy. Vi tính đưa nhân loại bước sang kỷ nguyên mới nhưng đồng thời đưa không ít ngành nghề đến mức phá sản. Đồng tiền chạy vào túi Biu-gết nhưng lại ào ào tuôn ra từ túi chủ hãng băng đĩa là điển hình. Tôi chỉ bàn đến khả năng kéo bàn cân nghiêng về phía mình, Biu-gết thành công vì đã xử dụng khả năng ấy cực chính xác.

Luôn viết lời 2 nghĩa nên tôi lại chèn vào câu thòng: tôi sẽ không đem lược chảy tóc bán cận chốn thiền môn.

 

 

 

 

 

Thứ Bảy, 1 tháng 1, 2011

LỜI CHÚA CHÚA NHẬT LỄ HIỂN LINH (Mt 2, 1-12)

CHÚC MỪNG NĂM MỚI

Thân gửi Quý Bạn Ex68 và Gia Quyến ,

Thân Chúc Quý Bạn và Gia Quyến 1 Năm Mới 2011 Tràn Đầy Sự An Lành & Hạnh Phúc .
Cầu Nguyện cho Nhóm 68 ,nói riêng và cho dân Việt mình, nói chung : luôn Mạnh Khỏe và Đầy Nghị Lực - Vững Niềm Tin ,để vượt qua mọi khó khăn & sóng gió .

Thân Mến .

HC763.

Re: bái niên

Chào PGS và anh em.

Tui xin cải chính kẻo anh em hiểu lầm: Ex Công 768 và Ex Dũng 772 đã lên thiên đường không còn có chuyện thức hay ngủ nữa.>> Ex Phụng 799 đừng quá lăn tăn!!!
DR không dám nhận công của cuộc họp mặt Ex Luro 68 ở USA. Trước hết đó là có sự hiện diện của cha Hùng Đỗ, rồi phải kể đến chủ nhà Khoan Loan( mà hồng trần tiên sanh chơi chữ nói là kim đồng ngọc nữ: Ối giời ơi, Ruồi tui chỉ thấy 1 ông đầu bạc thui. bác bút gian nói là đúng mà chỉ có Ex Hùng 784 là con phong độ), Đấy là chưa kể đến gia đình Kim Ân 758 và TBG 804 từ Bắc Cali xuống; lại còn quên EX Dũng mập 773 với toàn thể gia đình>>> Bút khùng lâu lâu phát biểu hơi quá đó!!!
Nhưng nếu Mõ mà được lên thiên đàng thì đúng là sự kiện lớn thật ( nhưng Ex Hủ Tíu 800 lại nói đó là "ảo")
Tuy nhiên không biết cái biệt danh các Ex 68 Lôm Côm gồm những vị tai to mặt nhớn nào vậy PGS??
 Theo tôi nhân vật của năm chỉ có thể là một trong hai vị Ex 799 hay Ex 800 thôi( một người ít viết một người viết nhiều)
EX 772



Điểm việc 2010

Thân chào các Ex,

Không có lời chào mừng của Ruồi, không có lời khai bút của "Bút khùng", tui cũng chẳng màng đón năm mới. Bận việc đến phút cuối, nên trước khi ngả lưng xuống sàn gỗ tối qua, tui chỉ ao ước khí lực được như câu nói phét: "càng già, càng dẻo, càng dai". Điều nầy xác định rằng suy đoán của tên Bút khờ chỉ đúng phần nửa: "bố tây" còn phải ở dương trần để làm việc, Thánh Phê-rô lại mừng hụt một phen; lời đoán thứ nhì cực chính xác, việc thằng mõ được lên Thiên Đàng đấy là lần đầu tiên từ thưở tạo thiên lập địa. Ôi, gì thì chứ việc nầy phải chúc mừng cho gà nhà, hân hoan hơn cả việc xứ kăng-gu-ru lần đầu tiên có vị Thánh Mary MacKillop.

 

Báo cáo việc nhà trước khi đến phần điểm bút. Xứ kăng-gu-ru qua thời kỳ sao hạn nên kinh tế có vẻ ổn định hơn những xứ khác. Riêng công việc tui làm thì vẫn đều đặn và sẽ bành trướng hơn trong năm 2011, điều nầy đồng nghĩa với chất bụi rỉ sét sẽ xâm nhập vào phổi của tui nhiều hơn, trong khi ấy nhà Ex68 chưa xuất hiện vị y sĩ nào cả. Một việc phải truyền đạt cho các bác chủ nhân ở An nam, thằng chủ của tui có tánh hay phó thác việc làm cho đầy tớ, cả năm chẳng thấy có mặt bao nhiêu ngày, việc nhiều nhưng chủ cười toe toét, đâu thấy cảnh đầy tớ khóc than. Ngày làm việc cuối năm hôm qua, chúng tôi có tự thưởng bằng bữa ăn pizza chính gốc, ui bánh rặc kiểu Ý nên cực ngon, vừa ăn tui lại nhớ đến cảnh ăn pizza, cưa đôi chai Cognac với Ex Hùng Vũ thì tuyệt, you're welcome.

 

Bác Bút gian làm tui mừng hụt cho Nguyễn văn Đạt khi đưa tin danh sách các đại gia trên sàn chứng khoán Việt Nam. Gì chứ đặt căn bản trên sàn chứng khoán thì thật ớn. Mấy khúc gỗ nhặt trong rừng xong đưa giá nghìn tỉ chúng còn làm được huống hồ việc đặt giá ảo trên sàn chứng khoán. Những ai có đầu óc cực tinh hãy nghĩ đến chuyện nầy, dựa trên tính chân thật của nhà Ex68, tui nghĩ anh em nên xem đây là tin xe cán chó, đừng suy tưởng xa hơn thế nhé Ex 799.

 

Đương nhiên, tui sẽ thấy thiếu vắng khi nghe tin lão Béo lai vãng đến tận cuối đất tìm nhi-cô-lai chân ngắn. Các bác khác như bác Toàn Thắng, bác Kim Ân không rõ có phải vì sợ rè ngòi parker lại thấy ít xuất hiện hơn lúc trước, cặp kim đồng ngọc nữ Khoan và Loan có góp mặt nhưng thưa thớt, tui đoán có nhẽ lại dành phần lớn thời gian cho việc cầu kinh như bác Niên Trưởng? Phải xác nhận là tui lại mừng hụt dạo thấy bài đăng của cháu Quỳnh Anh(?) con bác Kim Ân, thế là cơ hội học hỏi những tư tưởng của thế hệ trẻ của tui lại không thành, tui hiểu rằng thế hệ trẻ có mảnh đời riêng nên chỉ đặt hy vọng, không đòi hỏi nhiều hơn. Ui, bác Trùm quận 5, bác phó Trần Ánh lại dành thời gian ve vuốt cháu cưng, chỉ nhắc chừng không dùng thì bút sẽ tịt ngòi đấy nhé.

 

Tui kết bài bằng việc tuyên dương anh Trùm sui, giữ nhà trang diễn đàn tốn giờ lại kiêm thêm việc xướng kinh thì quả tuyệt. Không biết lại có màn tụt quần diễn đàn như năm rồi, màu xanh là màu tốt, nhưng nếu lấy làm nền lại có phản ứng phụ cho cặp mắt, lần nào vào diễn đàn xong tui lại thấy mỏi mắt, chỗ thân tình nên vài hàng góp ý.

 

Đấy, tui điểm qua vài việc trong năm 2010 như lời mõ vang rồi đấy.  PHT

 

CHÀO NĂM MỚI 2011

CẦU CHÚC 
MỌI SỰ TỐT ĐẸP NHẤT 
ĐẾN VỚI 
TỪNG NGƯỜI TỪNG NHÀ 
TRONG GIA ĐÌNH EX68


813