Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2009

Re: Dat mao address?

Thằng mõ đâu rồi:
 
Please cho tớ địa chỉ nhà của Đạt mao, để tớ đi thăm nó. Cậu không cần phải xin phép nó hay Dr. Thanh gì cả, cứ cho tớ địa chỉ nhà Đạt no mao; ý quên nói lộn, xin nói lại : Ngài Đạt luật sư"   Hi hi.
 
Cám ơn Thằng mõ miệng có nốt ruồi.
 
k.

 

 

 

 

 



 

RE: SOS

Thưa anh em.,
Ex Liên 794 vừa thông báo và mõ đã liên hệ để xác nhận rõ ràng.
Ex niên trưởng 775 đang cấp cứu trong bệnh viện. DR đã chúc ex luật sư mau lành bệnh và nay thông báo cho anh em cầu nguyện cho Ex 775.
Chắc exa 775 nói đúng, Ex Đạt 775 không chịu thực hành thời khóa biểu mà Dr Thanh ghi toa. Chiều chiều không chịu đi chơi với LT 763, LP 767, danh tướng 770, Ex trùm 762 và nhiều vị khác...
Ex 772

Thứ Năm, 13 tháng 8, 2009

Re: Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy...ta có thêm ngày nữa để yêu thương....

Anh em nhà Ex Luro68
Chào mừng exa 789 chia sẻ 1 bài trên blog.
Nhưng chị Loan ơi... anh em hi vọng đọc được những tin tức hay tâm tình của các ex , exa, exo, exi USA trong tương lai gần.
Hi vọng 1 ngày thật gần Ex khoan 789 và bà xã về VN : lúc đó mới có nhiều chuyện độc đáo cụ thể.
Rồi một ngày không xa, các exa đều lên blog bấy giờ mới có nhiều chuyện để "tám".
Dù sao cũng cầu chúc các exa được mọi sự như ý trong ngày lễ quan thầy sắp tới{ Mõ đoán là nhiều con cháu eva có tên thánh Maria).
Ex 772


Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy...ta có thêm ngày nữa để yêu thương....

Bài học cho tôi biết cám ơn
Tuesday, August 11, 2009



medium_NVHN_090811_Camon.jpg

"Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, ta có thêm ngày nữa để yêu thương" (Kalil Gibran). (Hình: Hoàng Ðình Nam/AFP/Getty Images)


Tạp ghi của Triệu Ân Phúc/Người Việt

Chần chừ mãi, hôm nay tôi mới khởi sự viết đôi dòng về chuyến thăm Việt Nam của tôi sáu tháng trước. Chần chừ vì chẳng biết nên viết gì. Nói mãi những chuyện tiêu cực nghe cũng chán. Ca cẩm, than phiền hoài nghe cũng nhàm. Thôi thì tìm xem có chuyện gì "hay ho" trong muôn vàn cái "tệ hại" mà bao nhiêu người đã viết và nói.

***

"Em được giới thiệu vào đây làm đã gần ba tháng rồi, cũng may, cám ơn bề trên... Quê em ở Hà Tĩnh, mẹ em mất sớm, em ở với bố và mẹ kế..."

Bằng giọng nói trọ trẹ nặng "mùi" Hà Tĩnh, Thanh kể cho tôi nghe về gia đình em cùng lý do em phải lưu lạc vào Sài Gòn kiếm sống.

Ngày đầu tiên khi tôi đến đây, một thằng bé khệ nệ khiêng đỡ hai cái va ly từ trên xe xuống để mang vào khách sạn. Thằng bé như mất hút giữa hai cái va ly to. Nó tuy gầy gò, nhỏ thó, nhưng nhanh nhẹn. Nó có gương mặt "hiền hiền, ngô ngố" của một đứa trẻ miền quê mới lên thành phố. Da trắng bệt, tóc hớt cao. Chiếc áo sơ-mi dài tay sắn lên quá cùi chỏ. Thằng bé nhìn như bị nuốt chửng vào trong chiếc áo rộng quá khổ so với dáng người nhỏ thó của nó. "Chú mua cho em đấy, chú chưa thấy mặt em trước đây bao giờ, chỉ biết em 16 tuổi, mặc đỡ để đi làm ấy mà..." khi đã bắt đầu hơi thân thiện, tôi thường túm phần vải dư phía sau chiếc áo của hắn, hắn nói chống chế khi thấy tôi làm như vậy.

Ba tuần ở cái khách sạn này, tôi không thấy Thanh mặc chiếc áo nào khác ngoài cái áo để "mặc đỡ" đó.

"Ở quê em chỉ biết chăn trâu, cám ơn bề trên có khi đến mùa thì họ kêu đi hái quả vải. Nhà đông người mà chỉ có mỗi miếng đất cỏn con, năm nào cũng thiếu ăn... em phải bỏ quê đi kiếm sống..."

Nhiệm vụ của Thanh ở đây là bảo vệ khách sạn và mang hành lý cho khách. Ông chủ khách sạn này không biết tuyển nhân viên thế nào mà lại để cho thằng bé nặng chưa tới 40 ký lô làm cái công việc đòi hỏi xốc vác và phải hơi "ngầu" một tí. Không biết hắn có được việc cho ông không, nhưng tôi chắc ông ta phải là người rất tốt, nên đã mướn hắn.

Cái khách sạn này không chỉ là chỗ làm việc mà còn là nơi ăn, chốn ở của Thanh. Sáng nào, khi có việc phải đi sớm, tôi gọi hắn mở cửa. Hắn lồm cồm bò dậy từ trong đống chăn mền cũ kỹ trên chiếc giường rất tiện dụng có thể vừa là ghế ngồi ban ngày làm việc, vừa là chỗ ngả lưng ban đêm. Trông hắn như con mèo con. Một tay dụi mắt, tay kia mò vào túi quần tìm chìa khóa để mở cái cửa sắt to tướng. Sau này tôi mới hiểu rõ ý nghĩa của hai chữ "bảo vệ" mà hắn nói với tôi, thật ra chỉ là công việc mở và khóa cánh cửa sắt to lớn kia, chứ không đến nỗi phải dùng đến "võ lực" để "bảo vệ" ai cả. Thế mới thấy chữ nghĩa dùng ở Việt Nam đôi lúc cũng còn rất "lẩm cẩm". Ban đầu khi nghe hắn nói "em là bảo vệ ở đây" tôi đã cảm thấy có gì đó không được ổn.

Ðây là một khách sạn bình dân chưa tới 15 phòng. Nhân viên làm việc không quá số ngón trên bàn tay. Ngoài người bảo vệ và mang hành lý là Thanh, còn có hai người thu dọn, hai người tiếp tân. Tất cả nhân viên ở đây đều còn rất trẻ, từ 25 tuổi trở xuống. Hầu hết họ là những người từ miền Bắc và miền Trung vào Sài Gòn kiếm sống.

Thanh nhỏ nhẹ và lễ phép. Trông hắn còn cái vẻ ngờ nghệch của một đứa trẻ miền quê chưa nhiễm "mùi đô thị" của một thành phố phức tạp và đầy hỗn loạn như Sài Gòn. Hắn không nói những câu chuyện "đưa đẩy" như những đứa trẻ ma mãnh không thiếu gì ở thành phố này. Hắn không giới thiệu những địa chỉ ăn chơi nổi tiếng mà Việt kiều thường rất thích tìm hiểu. Hắn không "o bế" khách quá mức để câu tiền "tê". Sau ba tuần ở đây, tôi cảm thấy thằng bé có cái gì đó không giống những đứa trẻ trạc tuổi hắn. Trong hắn dường như vừa có cái ngô ngố của đứa trẻ quê lên tỉnh, vừa có cái tư lự và tự trọng của một người trưởng thành.

"Mẹ em mất lúc em mới 5 tuổi, em không được đi học, ngày ngày phải đi chăn trâu cho người ta, chẳng bao giờ được ăn no. Cũng may, cám ơn bề trên còn có cái để ăn, làng em có người phải ra Hà Nội ăn xin."

Thanh kể rất thản nhiên, không chú ý gì tới vẻ ái ngại của tôi. Cái thản nhiên của hắn như ngầm cho tôi biết "chuyện đó chẳng có gì". Cái mảnh đời rất bình thường của những đứa trẻ phải lăn lộn kiếm sống trên đất nước này. Vẻ thản nhiên của hắn làm tôi nghĩ đến cái lì lợm, dày dạn bên ngoài dáng vẻ non nớt của hắn.

"Ba đứa em cùng cha khác mẹ cũng đã lớn, càng ngày càng khó kiếm ra cái ăn... Với lại em là con riêng của bố, em biết thân biết phận nên phải tự đi kiếm sống. Cám ơn bề trên còn có chú của em quan tâm."

Giọng nói của Thanh không mang vẻ buồn bã, bi quan, mà cứ đều đều như đang kể một câu chuyện xảy ra hằng ngày. Không than van trách móc, không kêu gọi lòng thương xót của người nghe. Trong cách nói của em, tôi hình dung như đang nghe một người đã chai lì trước những thử thách.

"Dù thế nào, em cũng sẽ không về quê nữa đâu. Cám ơn bề trên em thấy ở đây rất tốt."

Thanh đã nói như vậy trong đêm cuối cùng trước khi tôi chia tay với em để về Mỹ. Tôi chẳng biết dùng lời chi để an ủi hắn. Vả lại, em kể cho tôi nghe cũng không nhằm mục đích tìm sự thông cảm. Thanh có vẻ luôn luôn cho mọi sự là tốt đẹp bất kể người đối diện đang cảm thấy thế nào. Tiếp xúc với Thanh, tôi thấy một điều gì rất lạ trong tâm hồn hắn.

Trở về Mỹ được hơn sáu tháng. Tôi quên bẵng câu chuyện về thằng bé Thanh "là lạ" ở khách sạn đó.

***

Dạo gần đây, hầu như ngày nào cũng nghe những tin tức xấu từ trên các phương tiện truyền thông. Ði đến đâu cũng nghe những lo lắng than phiền về kinh tế khó khăn, thất nghiệp gia tăng, mất nhà, mất xe, cúm heo phát triển và những tin tai nạn, chết chóc, lường gạt khác. Con người dường như đang bị "đầu độc" bởi những tin tức bi quan. Từ kinh tế, luân lý, xã hội, chính trị tất cả đều "đi xuống". Một bức tranh ảm đạm cho nước Mỹ và cho thế giới. Có nhiều người không muốn mở máy phát thanh để nghe điểm tin mỗi sáng nữa. Gọi điện thoại cho người thân hoặc bạn bè các nơi, người ta than phiền nhau về đủ mọi chuyện từ cái nóng của Mùa Hè, đến giá xăng lại bắt đầu lên, bảo hiểm bị cắt giảm, tiền già bị bớt...

Hàng trăm, hàng ngàn thứ đang diễn ra xung quanh làm cho con người cảm thấy không hài lòng, không hạnh phúc.

Tất cả những điều đó khiến tôi chợt nhớ tới thằng bé "bảo vệ". Tôi nhớ tới những lời em nói với tôi. Dường như lúc nào cũng có những chữ "cám ơn bề trên" dù em đang kể về tình trạng thiếu ăn, không có việc làm tại quê, hoặc đang cố gắng hòa nhập vào lối sống phức tạp của đô thị, đang buồn bã vì nhớ nhà hoặc lo lắng sợ bị chủ đuổi việc...

Tôi nghĩ đến cuộc sống của tôi, bắt đầu từ lúc mở mắt thức dậy vào buổi sáng cho đến khi chìm vào giấc ngủ ban đêm. Có nhiều điều đáng vui hơn buồn, đáng lạc quan hơn bi quan. Tách cà phê thơm nóng, bữa điểm tâm nhẹ làm người tỉnh táo cho một ngày mới. Chiếc xe đưa tôi tới sở làm. Công việc tôi đang làm. Tan sở, tôi có gia đình và một nơi để về. Một bữa cơm chiều và một buổi tối êm ấm...

Biết bao điều tốt đẹp đang có trong cuộc sống hàng ngày của tôi.

Giờ tôi đã nhận ra cái "là lạ" của em bé nhà quê "hiền hiền, ngô ngố" đó là biết đếm những hạnh phúc em có trong đời. Biết "cám ơn bề trên" dù em đang ở trong bất kỳ thời điểm nào của đời sống.

Giống như em, nếu hàng ngày tôi biết sống trong tâm tình biết ơn vì những điều mình đang có, tôi sẽ cảm thấy cuộc đời là hạnh phúc và đáng quý biết dường nào.

Cám ơn em, thằng bé nhà quê, đã cho tôi bài học biết cám ơn trong chuyến về thăm Việt Nam .


http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=99497&z=122



2009/8/10 Du Sinh <dusinh@gmail.com>

Anh em ơi.

Mõ thấy Ex Khanh 788 càng ngày càng đạo đức,

cũng như Ex Hòa 780 hôm rồi thấy danh tướng 770 ngày càng gần Chúa hơn.. .

Ex Khanh hôm 070809 còn mạnh miệng hơn trong việc khuyến khích anh em dùng tiền của thế gian mà hối lộ … để vào nước trời. Tiếc là giáo hội Việt nam chưa có phó tế vĩnh viễn như bên Huê Kỳ hay châu Âu. Nếu không biết đâu lại có 1 thầy phó tế như thánh bổn mạng! Nhưng khen nhiều rồi thì cũng nên góp 1 ý nhỏ. Ex Khanh lâu lâu chêm tiếng tây tiếng u… trong phát biểu làm ruồi tui [hay vài ex dốt chữ]hơi ú ớ khi đọc.

Đã cầu kinh cho Ex Khanh nhân ngày lễ quan thầy …rùi!

Ex 772




Re: [Ex68] Mời mọi người ghé xem blog của tớ.

Các bạn mến,
Hôm nay trở lại nhà của Cảnh, theo lời mời dưới đây, thì thấy đã khác nhiều rồi. Lần trước (cách đây khoảng hơn một tuần) có chê thật tình (đại ý như sơ sài, chẳng trang trí,  chẳng update v.v...), lần ghé thăm này, phải khen, khen thật tình. Quả thật là bạn mình đã chăm sóc ngôi nhà ảo này tốt vậy, đủ biết công sức và thời gian bỏ ra không phải là ít.
 
Nghía qua trái (lúc 8h sáng nay) thì đã thấy 2 comments của 2 bạn 68 nhà mình là Chương và Liên. Mình tìm cách comment mà không được, chưa tìm ra cách.
Vào nhà của Cảnh có thể nghe nhạc, đọc báo (qua anh ba sàm), đọc tin nóng hổi trong ngày tuy nhiên chưa thể vừa nghe nhạc và đọc báo cùng lúc được, "đa hệ" từ chuyện đời đến chuyện đạo, từ trần tục đến thánh thiện, từ tình dục đến tình yêu v.v...
 
Đập vào mắt mình là hình Ang-kor Watt khổ panorama quá đẹp,  góc chụp đền Angkor cho ta thấy 5 ngọn tháp sừng sững, chỉ tiếc rằng trong hình nó không soi bóng trên mặt hồ rộng phía trước. Avatar là bóng (silouette) của một ngư dân trên chiếc thuyền thúng, tất nhiên là không sợ tàu lạ.
 
Đã từ lâu (khoảng 2 năm hơn) mình đã bỏ báo lề phải, thích lướt blog như doanchithuy, MrKen, Tacke, nhất là các blog đi lề bên trái như tran nhuong, pham viet dao.... Hôm nay, mình xin add blog của bạn vào favorite, để tiện đường ghé thăm mỗi lần lang thang trên net.
 
Chúc bạn có nhiều thời gian để chăm sóc kỹ cho blog và ngày càng nhiều người biết và chưa quen ghé thăm.
 
Email này thay cho quick comment nha bạn.
 
Thân,
Ánh 757
Vào 16:49 Ngày 12 tháng 8 năm 2009, EX68 <Exluro68@gmail.com> đã viết:
[http://nnc409.blogspot.com/
CH

Thứ Tư, 12 tháng 8, 2009

Mời mọi người ghé xem blog của tớ.

Thưa Chư huynh,
Đã từ khá lâu rồi tớ đã có blog của riêng mình, nhưng chỉ là nơi để voọc các kiến thức về net, nên cũng hơi hoang phế ...
Mấy hôm trước khi ngồi với Ex757 và Ex767, các lão ấy chê blog của tớ nghèo nàn, không phong phú ...
Nay tớ đã dọn dẹp và bổ sung khá nhiều : đọc báo, blog, trau giồi kiến thức ( có cả tin tức hàng ngày của Tổng Giáo phận nữa đó ), nghe nhạc tại chỗ ..., mượn blog của tớ để Chư huynh nghe nhạc khi làm việc ..., được tất ..., kể ra là ... chơi cũng được ... không đến nỗi nào, có thời gian rảnh tớ sẽ bổ sung ...
Vậy mời Chư huynh ghé thăm : http://nnc409.blogspot.com/ hoặc nhấp chuột vào đây
Lời mời chân thành, không phải như mời xem clip ảo thuật bữa nọ đâu.
Thân
762

Xin loi uh?

Xin lỗi làm gì cho mất công, bởi vì:
1) Ex Tui biet la cua Canh Hu, chẳng qua là ghi nhầm sbd thôi
2) Chỉ cần vào blog, chinh sửa 772 thành 762 là xong ngay thôi mà.
Đã sửa rồi đó!HeHe.

Ex Fuc

Thơ Pờ lây cu dài...

Gần đến mùa nhập học, làm bài thơ tặng các Ex đọc cho vui:

 

Trường kia năm mới có quy

định rằng đồng phục phải luôn chỉnh tề.

Nam sinh áo trắng quần đen.

Nam sinh nhét áo trong quần Nữ sinh

áo dài màu trắng không quần

lót là bị phạt đuổi ra khỏi trường.

 

Ex Fuc

NB: cái video clip ao thuat cua Ex 762 theo danh gia cua ex tui la  thuoc loai xuat sac. Sao khong goi dai tra ma chi goi cho 1 so Ex thoi vay? Goi cho het moi nguoi di thuong thuc di ban hien.

Thứ Ba, 11 tháng 8, 2009

Tại sao người già có xu hướng tham gia hoạt động tôn giáo nhiều hơn những người trẻ????

Tình dục mang lại bao nhiêu hạnh phúc?

"Nghiên cứu này khảo sát mối liên hệ giữa thu nhập, hành vi tình dục và hạnh phúc, sử dụng bộ dữ liệu điều tra 16.000 người Mỹ trưởng thành. Kết quả nghiên cứu cho thấy hoạt động tình dục có tác động dương và to lớn lên phương trình hạnh phúc. Thu nhập cao hơn không có nghĩa là có nhiều hoạt động tình dục hay bạn tình hơn. Người có gia đình hoạt động tình dục nhiều hơn người độc thân, ly dị, góa phụ hay ly thân. Số lượng bạn tình đem lại tối đa hóa hạnh phúc là 1 người. Phụ nữ có học vấn cao có xu hướng có ít bạn tình hơn. Tình dục đồng tính không có tác động có ý nghĩa thống kê lên hạnh phúc."

Phần ở trên là nguyên văn tóm tắt (abstract) của bài nghiên cứu Blanchflower, D and A. Oswald (2004) Money, Sex and Happiness: An Empirical Study. Scandanivian Journal of Economics 106(3), 393–415.

Chú ý nhé, các nhà kinh tế học này bằng các nghiên cứu sâu sắc của mình đã có lời khuyên chí tình "Số lượng bạn tình đem lại tối đa hóa hạnh phúc là 1 người". Nói cách khác, riêng về chuyện tình dục, muốn hạnh phúc tối đa thì nên chỉ có 1 bạn tình.

Bài viết cũng có nhiều điểm thú vị, chẳng hạn:

- Bài viết có trích dẫn Kahneman, D., Krueger, A., Schkade, D., Schwarz, N. and Stone, A. (2004), Toward National Wellbeing Accounts, American Economic Review, Papers and Proceedings 94, 429–434, chỉ ra kết qua nghiên cứu trên 1000 phụ nữ, những người có công ăn việc làm, cho thấy trong 19 hoạt động đem lại hạnh phúc cho họ thì hoạt động tình dục đứng đầu bảng! Điều này có hàm ý gì cho những người làm chính sách, những người muốn tối đa hóa phúc lợi xã hội, không nhỉ?

- Bộ số liệu cho thấy người Mỹ (hy vọng các S.ex USA không nằm trong diện này!.!.!.!....) không có cuộc sống tình dục "lãng mạn" như trên phim ảnh: hầu hết người Mỹ trưởng thành hoạt động tình dục 2 đến 3 lần một tháng. Với những người dưới 40 tuổi thì 1 tuần 1 lần. Chỉ có 10% những người dưới 40 tuổi nói tần suất "hoạt động" của họ là ít nhất 4 lần một tuần. Còn trên 40 tuổi ư? Với phụ nữ là 1 lần 1 tháng, và đàn ông là 2 đến 3 lần trong 1 tháng. Cứ theo cái kết luận của các tác giả ở trên thì tôi có thể suy ra khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời là khi bạn dưới 40 tuổi. Cũng từ nghiên cứu này bây giờ tôi mới thấy là tại sao người già hay thích tham gia các hoạt động tôn giáo . Bạn biết tại sao không? Tôi sẽ giải thích ở đoạn cuối cùng của bài viết này.

- Một câu hỏi thú vị về mặt học thuật là xây dựng phương trình hạnh phúc như thế nào? Đo lường hạnh phúc ra sao? Bạn chú ý nhé, cái cách đo hạnh phúc sau đây là công trình tổng hợp của các nhà tâm lý học, xã hội học, chính trị học, kinh tế học. Câu hỏi khảo sát để đo hạnh phúc tóm gọn trong bao nhiêu đây từ:

"Nhìn chung về mọi mặt, bạn có thể nói như thế nào về hiện tại - bạn có thể nói mình rất hạnh phúc, tương đối hạnh phúc hay không hạnh phúc?"

Sau đó nhà kinh tế học sẽ đánh số, chẳng hạn không hạnh phúc = 1, tương đối hạnh phúc = 2, rất hạnh phúc = 3 vả đưa những con số này vào "phương trình hạnh phúc", là hàm hữu dụng thông thường trong kinh tế học.

- Vậy các tác giả đo lường hành vi tình dục như thế nào để đưa vào "phương trình hạnh phúc"? Họ dùng 2 biến số: số lần hoạt động tình dục và số bạn tình. Như vậy là các tác giả chỉ quan tâm đến số lượng của hành vi tình dục, mà lơ đi khía cạnh chất lượng.

- Các tác giả cũng thừa nhận họ chưa giải quyết được vấn đề tương quan nội sinh của tình dục và hạnh phúc: tình dục đem lại hạnh phúc (như họ làm trong nghiên cứu) hay hạnh phúc tạo ra nhiều tình dục hơn hay cả hai?

Bây giờ là phần giải thích của tôi cho câu hỏi tại sao người già có xu hướng tham gia hoạt động tôn giáo nhiều hơn những người trẻ. Người ta cho rằng khi hoạt động tình dục, khi lên đển "tột đỉnh tình yêu", con người ta đạt trạng thái không - zero, trạng thái thấy được Chúa Trời, do đó sẽ thấy hạnh phúc. Các nhà tu hành cũng có thể đạt được trạng thái zero thông qua thiền định, do đó họ cũng có được hạnh phúc (mà không nhất thiết phải thông qua hoạt động tình dục - Bạn đọc thêm về chuyện này ở cuốn Mật mã Da Vinci đi). Người già, với giới hạn về mặt sinh học, đã chọn con đường khác (Đúng bao nhiêu % hở các S.ex. !.!.!.!...) để tối đa hóa hạnh phúc.

Cuối cùng, Coca-cola có câu quảng cáo cho nuớc uống của mình "There is zero inside". Để có hạnh phúc, bạn có thể không cần tình dục hoặc thiền, chỉ cần đơn giản là uống Coca-cola (và không sợ béo phì).

NgocLan- Đẹp

Có vài tấm hình NgocLan đẹp. Mới nhặt trên mạng.
762 - lượm lặt