Thứ Hai, 10 tháng 8, 2015

cong ty bao bi

Kinh gửi Mr Phúc, Mr Lâm và anh em
Tôi là Lan vợ Anh Dũng một Cổ đông trong Công Ty bao bì mà Anh đại diện đứng tên.
Tôi được ủy thác của một số Anh em có cổ phần góp vốn trong Cty Bao Bì để trình bày những việc sau đây , vì lý do tôi có cổ phần và có tham dự cuộc họp ngày 25/04/2015 với Mr Phúc và Mr Lâm tại nhà Anh Dụng.
Lời đầu tiên tôi muốn nói với Anh là thực sự tôi không bao giờ muốn chen vào chuyện này nhưng tôi đã làm theo yêu  cầu của một số Anh em trong lớp 68 đã gọi điện trực tiếp cho tôi, để đại diện các chị là những người vợ của các Anh có CP trong Cty  bao bì , hôm đó đúng ra là có chị vợ Anh Hiến cùng đi nhưng khi tôi tới cuộc họp mới biết giờ chót chị có việc đột xuất không thể tham dự cuộc họp ngày 25/04/2015.

Anh Phúc mến chúng tôi là những  người vợ rất hạnh phúc  và hãnh diện được làm bạn đời của một trong số các Anh. Vì các Anh được đào tạo trong môi trường  nói về đạo thì sẽ là những Linh Mục tương lai , còn về văn hóa thì được học trong một trường có thể nói là một trong những trường  tốt nhất nước mình .

Tôi được biết  Anh qua lời kể của Chồng tôi và là người đã được Anh giúp đỡ  vào những lúc khó khăn nếu tôi nhớ không lầm vào khoảng năm 199… với số tiền là 8.000.000 VNĐ tương đương 1,6 cây vàng và sau đúng 1 năm tôi đã hoàn trả cho Anh. Tôi kể những chuyện này để chứng minh với mọi người Anh là người rất tốt ,và rất có uy tín . Anh Dũng vẫn nói chuyện với tôi và thần tượng cách kinh doanh  của Anh bởi vậy khi vừa kêu gọi góp vốn là tôi đồng ý ngay , tôi nghĩ các chị cũng có suy nghĩ như thế vì thứ nhất tin tương chổng mình và tin tưởng bạn của chồng mình là những người  uy tín và giỏi trong kinh doanh .

Trước khi góp vốn vào khoảng tháng 8 năm 2006, tôi có đọc kế hoạnh kinh doanh của Anh  và thấy lợi nhuận kinh doanh  Anh đề ra là 12% 1 tháng , tôi suy nghĩ  thôi thì 7% là cũng được rồi ( bởi vì tôi cũng là người kinh doanh nhưng tôi không có điều kiên và hiểu biết để làm lớn như Anh nên tôi nghĩ  7 % thì chắc chắn đạt được). Số tiền mà chúng tôi góp để được làm cổ đông của Anh là những đồng tiền dành dụm của gia đình và tôi được biết có những Anh còn lấy cả tiền của bên nhà Mẹ Vợ để cho bạn mình kinh doanh, cũng mong lấy chút lợi nhuân . Anh phải biết rằng chúng tôi rất tin tương Anh vì thứ nhất là Anh là một thành viên trong lớp 68 , mà lớp 68 chúng tôi được chứng kiến là đoàn kết và xây dựng  cho nhau, góp ý khi có những Anh em làm chưa đúng  và nâng đỡ những Anh em gặp nạn.

Sau chín năm góp vốn và chờ đợi mỏi mòn , Anh có biết những người bạn đã góp vốn cho  Anh bị bao nhiêu áp lực từ gia đình và cả bên họ hàng  nhà vợ nữa ( hôm đi họp tôi có nghe Anh Hiến nói là gặp các em bên vợ mặt tôi cứ cúi gằm xuống, còn Anh Tuấn thì than thở thôi đau một lần cho xong chứ cứ đau hoài nhức nhối lắm) nghe mà xót xa.
Trong kinh doanh chúng tôi biết rằng lời ăn lỗ chịu đó là đương nhiên , chúng tôi những người bạn của Anh không phải là những người thiển cận để không biết điều đó. Nhưng kinh doanh như thế nào mới là vấn đề , Anh coi lại kỹ  BẢNG TÀI SẢN CỐ ĐỊNH , CÂN ĐỐI KẾ TOÁN  và  BẢNG CHI PHÍ  của năm 2010 khi Anh Lâm lên làm Giám Đốc mới gửi cho chúng tôi.

Khi tôi đọc lại những tài liệu mà chính Công Ty bao bì của Anh đã gửi cho các Anh em , tôi có những thắc mắc mà tôi không thể hiểu được nên tôi mới thay mặt các chị đi họp để hiểu rõ, Tôi không thể tưởng tượng được là
     Vốn đầu tư là 8.000.000.000VND ~ 500.000 USD mà mua sắm  TÀI SẢN CỐ ĐỊNH hết hơn 7.000.000.000, trong năm 2007 luôn.( trong bảng kê khai TSCĐ)
         Không biết lấy tiền đâu thuê nhà xưởng và thuê công nhân
         Trong mục phải thu nội bộ có mục phải  thu : 1.800.000.000 khi được hỏi thì Anh Phúc trả lời là 1 cổ đông bạn Anh Phúc  là Mr Chánh nợ tiền  góp vốn , Anh em phải góp vốn từ tháng 8/2006, mà  cổ đông lớn lá Mr Chánh  bạn Anh Phúc cho tới khi đi họp tháng 4/2015 vẫn nợ tiền  góp vốn , chưa hết vô lý trong danh sách mượn vốn có mượn của Mr Chánh  số tiền là 1.000.000.000 VNĐ  thì phải trả lãi hàng tháng,  và Mr Lâm GĐ có  đính chính là khi Mr Lâm lên làm GĐ , chính Mr Lâm và Mr Phúc đã lên làm việc với Mr Chánh  và không trả lãi từ đó.
         Trong khi  có 14  lãnh đạo mà  sử dụng 4 máy lạnh và có 1 bộ máy vi tính để làm việc ( trong bản kê khai TSCĐ mua sắm năm 2007 ).
         Trong mục tiền lương  14 lãnh đạo năm 2010 tiền lương : 1.204.295.626 VNĐ Trong khi đó 50 Công nhân  tiền lương cả năm : 1.443.916.810 VNĐ. Tháng  tết lương lãnh đạo tăng gấp đôi còn lương công nhân thìbớt đi một nửa khi được hỏi thì Mr Phúc trả lời không rõ ràng, có lẽ là doanh thu tháng 1 hơn 2 tỷ còn tháng 2 (tết) có hơn 1 tỷ nên Ban Giám Đốc căn cứ vào đó mà phát lương, lúc họp tôi còn nêu ra thắc mắc là  những người lao động Công Ty anh không biết ăn tết à !!!! ( Tất cả những số liệu trên đều do Giám đốc Lâm cung cấp và không hề sửa chữa)
         Doanh thu  năm 2010 là 25.042.611.275 VNĐ tương đương  1. 3 triệu  USD/  1 năm , có việc làm đều , có công nhân , có khách hàng , doanh thu cao tuy chạy không hết công suất của máy theo lời  Mr Phúc nói , nhưng máy thì đã mua rồi và theo lời Mr Phúc nói  với Anh em trong cuộc họp là doanh thu hiện bây giờ vẫn còn khoảng từ 1,2 tới 1.8 tỷ 1 tháng . mà cứ kêu lỗ thì không thể hiểu được. (số liệu được thể hiện trong doanh thu hang tháng)
         Nhưng trong BẢNG CÂN ĐỐI KẾ TOÁN  gửi cho Anh em thì lại  thông báo là lãi sau khi đóng thuế năm 2010:  333.898.567 VNĐ nhưng để mở rộng sản xuất .
  Trong bảng chi phí có mục chi phí khách hàng năm 2010 : 520.007.001VNĐ , Giám đốc Lâm giải trình là khi bán thành phẩm cho khách hàng thì phải chi % từ 2~ 5% tùy khách hàng, tiền này là hợp lý vì tôi đã kinh doanh nên cũng bắt buộc phải chi khoản tiền này.theo quy luật VN, nếu khách hàng lớn muốn bán được hàng là phải làm việc với Tổng Giám Đốc , nhỏ hơn là làm việc với Giám Đốc và các phòng ban , làm việc với ai là chi % cho người đó. Vây khi Công Ty bao bì mua trong năm 2010 khoảng 20 tỷ nguyên phụ liệu ai là người nhận khoản % này ??? , hay là Công Ty một mình đi ngược lai quy luật buôn bán ở VN mà ai cũng biết ;
Nếu mà cứ phân tích những số liệu mà Công Ty bao bì cung cấp chỉ có năm 2010 thì đã không thể tưởng tượng nổi, một cách kinh doanh như vậy tôi xin hỏi các Anh có nhận xét gì. Những người vô thần khi làm ăn  không đúng cũng phải chịu trách nhiệm trước pháp luật, chứ không phải là lấy uy tín nhận tiền của Anh em rồi nói là “ xin lỗi Anh em vì tôi nhiều việc với Công Ty riêng của tôi nên tôi lơ là với Công Ty bao bì “ như lời Mr Phúc nói trong cuộc họp ngày 25/04/2015. Hoặc là Giám Đốc Lâm nói:  “ tôi làm Giám đốc mà thực sự tôi không biết gì” . Đến nỗi Mr  Dụng  phải nói lớn tiếng là :” vậy bây giờ mày biết chưa “ Mr Lâm trả lời là :” biết rồi “ Thực sự Tôi ,A Tuấn , Anh Hiến và Anh Hòa chỉ biết cúi đầu chào thua.
Trong cuộc họp ngày 25/04/2015 tại nhà Anh Dụng , mọi người có ý kiến mọi chuyện quá khứ cho qua, chỉ mong Mr Phúc giải quyết dứt điểm nhưng Mr Phúc không chịu  cứ một mực bắt chúng tôi tham gia vào công ty , tôi nói thắng khi nhận tiền và khởi nghiệp chúng tôi không được mời hỏi ý kiến vì chúng tôi cũng chính thức là cổ đông ( vì trên cổ phần ghi tên Mr Phúc, nhưng Mr Phúc có ghi một biên bản nhân tiền của Anh em và có chữ ký của tất cả Anh em trừ Mr Lâm Và Mr Vương là bỏ trống, có ghi quyền và nghĩa vụ như nhau). còn bây giờ be bét thì mời chúng tôi đi họp chúng tôi trả lời thẳng là không đi.
Chúng tôi có đề nghi là Mr Phúc lấy tiền lời 9 năm ( 1.6 Tỷ  theo lãi suất NH 10% /năm chắc được khoảng 1.440.000.000VNĐ) của Mr Chánh trả dần tiền gốc cho Anh em 5% mỗi tháng, và một thời gian sau không trả nữa cũng được , gọi là có thiện chí cho Anh em vui thôi nhưng Mr Phúc khăng khăng không chịu , mà một mực yêu cầu Anh Em tham gia vào việc quản lý Cty.
Không còn cách nào khác Anh em đành chấp nhận đứng ngoài theo dõi sổ sách Công Ty. Và cử Anh Dũng làm đại diện các Anh để nhận thông tin của Cty  . Chính Giám đốc Lâm và Mr Phúc đã hứa với tôi trước những người trong cuộc họp là : Anh Dụng , Anh Hòa , Anh Hiến ,Anh Tuấn là hàng Quý sẽ gửi số liệu kinh doanh trong năm 2015 , nhưng tới nay vẫn bặt tin. cách đây mấy hôm Anh Dũng có đưa cho tôi đọc thư của Anh Phúc , tôi bức xúc mới viết thư này, thực sự báo cáo đó không khó một Cty doanh thu hơn 1 tỷ 1 tháng, chay trên phần mềm kế toán in một  cái là ra ngay, mà bây giờ Mr Phúc lại viết thư là gửi 3 tháng gần nhất. Tôi xin nhấn mạnh một lần nữa là chúng tôi không muốn tham dư nhưng  Mr Phúc đã yêu cầu trong tư thế bắt buộc phải tham dự cho dù chúng tôi có quyền làm như thế.
Theo nhận xét của những cổ đông trong lớp Ex 68  ngay từ đầu Tổng Giám Đốc  đã sai chứ không phải làm ăn thua lỗ mà chúng tôi phải chịu. Tổng Giám đốc điều hành Cty  9 năm còn  Giám đốc phụ trách 6 năm lương Quý Giám đốc đã lãnh đủ nhưng đã làm sai gây hậu quả không tốt như đã trình bày ở trên mà còn than là thiệt hại gấp 10 lần Anh em.
Trên đây là những nhận định trong kinh doanh theo những số liệu mà Cty cung cấp , nếu có gì thiếu sót hoặc sai trái xin Quý Anh góp ý  và xin sửa sai
Tôi mong rằng trong tương lai chúng ta bỏ qua tất cả những thiếu sót và giải quyết trong tình huynh đệ .
Chân thành cám ơn và xin kính chào.
          Ngọc Lan

Thứ Bảy, 8 tháng 8, 2015

Cuoi tuan



BÍ TÍCH THÁNH THỂ
Palestine là một vùng đất hiện vẫn còn rất đông người theo đạo Hồi. Ngày nọ có một vị thầy, lãnh đạo một cộng đoàn Hồi giáo, mời một linh mục Công giáo đến để công khai tranh luận về bí tích Thánh Thể trước sự hiện diện của các tín hữu đôi bên. Vị thầy hỏi:
- Làm sao một miếng bánh nhỏ lại có thể trở thành Đức Kitô được?
Vị linh mục trả lời:
- Được chứ sao lại không? Tôi xin minh chứng cho thầy biết bằng một thí dụ đơn sơ. Nếu thầy ăn cơm, thầy có thể biến cơm thành máu thịt của thầy, có thật thế không nào? Chớ thì tại sao Chúa lại không biến tấm bánh nhỏ trở thành máu thịt Chúa được.
Bậc thầy đó lại hỏi tiếp:
- Làm sao Đức Kitô to lớn như thế lại có thể ở trong miếng bánh nhỏ xíu?
Vị linh mục trả lời:
- Thầy hay nhìn trời, nhìn núi và các thôn làng. Bầu trời thì mênh mông. Ngọn núi thì cao lớn hùng vĩ, còn thôn làng thì rộng rãi bao la, thế mà con mắt nhỏ xíu của thầy có thể chứa được tất cả. Nếu con mắt của Thầy làm được chuyện đó thì tại sao Thiên Chúa lại không thể làm cho miếng bánh nhỏ xíu chứa đựng được Đức Kitô.
Bậc thầy không chịu thua lại hỏi thêm:
- Làm sao có thể cử hành nhiều thánh lễ cùng một lúc tại nhiều nơi trên thế giới, mà mỗi thánh lễ lại có Mình và Máu của Đức Kitô được?
Vị linh mục đáp:
- Đối với Thiên Chúa không có gì là không thể làm được.
Rồi để chứng minh cho câu trả lời này, vị linh mục lấy một tấm gương ném xuống đất khiến nó bể tan thành rất nhiều mảnh nhỏ. Tiếp đến, vị linh mục giơ tay chỉ cho bậc thầy đang ngạc nhiên và nói:
- Trước đây trong tấm gương này, thầy trông thấy gương mặt mình có phải không nào. Và bây giờ thầy cũng trông thấy gương mặt mình trong từng mảnh nhỏ. Thế thì tại sao Thiên Chúa lại không thể hiện diện tại nhiều nơi trong cùng một lúc được.






CHỈ CÓ DUY NHẤT MỘT NGƯỜI ĐƯỢC ĂN PIZZA NGOÀI TRÁI ĐẤT
Vinh d này thuc v phi hành gia Yuri Usachov. Mc dù pizza là món ăn ph biến đi vi người phương Tây nhưng phi ti năm 2001, chiếc pizza đu tiên mi được chuyn lên trm vũ tr quc tế ISS. 




Ti đây, Usachov đã ni tiếng vì là người cn miếng đu tiên ca chiếc pizza này. Theo BBC, giá ca nó lên ti 1 triu USD (khong 22 t đng).
Chúng ta còn hồng phúc hơn thế nữa: chúng ta được mời gọi nhận lãnh lương thực thần linh là bánh trường sinh hằng ngày.

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2015

Báo cáo thu-chi

Tồn quĩ kỳ trước: 19.339.700 + 1 lượng vàng SJC + [500USD + ngân hàng (12.000.000, 6 tháng)] (Đã post Báo cáo thu-chi 10/7/2015)

 

CHI dã ngoại Hè 2015

Xe: 6.500.000

Ăn (3 bữa chính): 6.200.000 (có tính tiền nước đá & buổi cuối thêm 1 bàn)

Các khoản khác (ghế ngồi, ăn sáng, v.v.): 2.455.000

TỔNG: 15.155.000

PS:

* Anh em đem theo quá nhiều đồ ăn, thức uống (Công, Dụng, Hoà, v.v., nhất là LT & Thắng Đinh), mình không nhớ nổi chi tiết nên xin miễn liệt kê. Ngoài ra LT & Exa LT ủng hộ liên hoan tối.

* Vật giá leo thang ghê gớm: Giá cả dịch vụ (xe & ăn) năm nay tăng khoảng gấp rưỡi năm trước!!!

 

31/7/2015, anh em trả tiền phòng còn dư: +220.000 (có tính tiền adapter rồi nghe LT!!!)

31/7/2015, Ân đóng tiền dã ngoại cho người nhà: +1.000.000

31/7/2015, Đóng niên liễm 2015: +5.368.000 (Liên500.000, Tuấn500.000, Thắng Đinh200USD=4.368.000)

 

Tồn quĩ : 10.772.700 + 1 lượng vàng SJC + [500USD + ngân hàng (12.000.000, 6 tháng)]

(Đã post Báo cáo thu-chi 01/8/2015)

 

 

Cám ơn các anh em đã đóng góp cho QUĨ LỚP.

cuoi tuan



                                                                  Các ngươi tìm Ta không phải vì …. Ga 6, 26

Con quái vật trong hang sâu

Ngày xửa ngày xưa, có một hiệp sĩ rất thích mạo hiểm. Chàng đến một ngôi làng có con quái vật rất khủng khiếp ở trong hang sâu. Hiệp sĩ dũng cảm cam đoan rằng chàng sẽ giết con quái vật. Tất nhiên, ai cũng can ngăn chàng, và họ kể lại rằng có nhiều hiệp sĩ dũng cảm khác cũng từng xuống hang, nhưng không ai quay trở ra cả.  
Cầm theo một con dao găm, hiệp sĩ bám vào sợi dây và từ từ chui xuống hang. Nhìn quanh, chàng thấy vài bộ xương của những người đi trước, ai cũng cầm vũ khí trong tay nhưng thật khó xác định tại sao họ lại chết. 
Bỗng có tiếng động ở đằng sau. Và khi chàng hiệp sĩ quay lại thì thật ngạc nhiên: con quái vật xuất hiện, chỉ nhỏ bằng con thỏ. Nó đang gào thét và phun phì phì để ra oai. Chàng hiệp sĩ cầm dao găm lao theo, nhưng nhanh như cắt, con "quái vật" nhảy bổ vào một khe hang bên cạnh.        
Tất nhiên, chàng lao theo, và thêm một ngạc nhiên nữa: Ở trong khe hang mà con "quái vật" lao vào, ngay trên nền đất, hàng đống vàng và kim cương, nằm lăn lóc khắp nơi, còn con quái vật đã biến đâu mất. Quả là một kho báu lớn và dễ dàng để có được. Chỉ cần một phần kho báu này thôi, một người cũng có thể trở thành ông hoàng giàu có suốt cuộc đời. Chàng hiệp sĩ đã quên mất con quái vật.     
Nhưng chàng hiệp sĩ lại gặp phải một vấn đề khác: làm sao có thể mang chỗ vàng và kim cương này ra khỏi hang khi mà chàng chẳng có một cái túi nào? Mà ai sẽ tin rằng chàng đã xuống đến đáy hang nếu chàng không mang lên một chút bằng chứng nào cả? Nhưng chàng hiệp sĩ thông minh chợt nảy ra một ý: chàng sẽ ngậm một viên kim cương vào miệng và trèo ra khỏi hang. Tạm thời cứ một viên đã, phần châu báu còn lại chàng sẽ quay lại lấy sau.  
Chàng vội vã chọn một viên kim cương to nhất. Tất nhiên, chàng phải phồng cả miệng lên mới ngậm nổi nó. Rồi chàng bám vào sợi dây lúc đầu, trèo lên từ từ. Nhưng càng trèo lên cao, chàng hiệp sĩ càng mệt nhất là khi miệng cứ phải ngậm một viên kim cương to tướng. Cuối cùng, mệt quá, chàng phải há miệng ra để thở. Khi hít không khí vào, chẳng may, viên kim cương chui tọt vào cổ họng chàng và mắc luôn ở đó. Không thở nổi nữa, chàng dũng sĩ dũng cảm buông tay, rơi xuống đáy hang với những bộ xương và chết ở đó.      
Con quái vật trong hang hóa ra chẳng có gì ghê gớm. Kinh khủng hơn cả là con quái vật trong mỗi con người: sự ham muốn sở hữu đôi khi đến mức thiếu suy nghĩ. Bạn có tin như vậy không?



Việc thêu tranh
Khi tôi còn nhỏ, mẹ tôi thường nhận đồ về thêu. Mẹ luôn ngồi trên ghế vào buổi sáng sớm, thêu rất nhanh. Tôi ngồi dưới đất, háo hức ngước nhìn lên cái khung thêu của mẹ với đôi mắt mở to. Tôi muốn nghe mẹ lời mẹ giải thích rằng mẹ đang làm gì. Mẹ bảo đó là việc thêu. Tôi bảo mẹ rằng nhìn từ phía dưới cái khung thêu thì nó cực kỳ lộn xộn và thực tình tôi chẳng biết nó là hình gì. Mẹ cười, mẹ bảo tôi cứ ra ngoài sân chơi, khi nào xong mẹ sẽ cho ngồi lên ghế xem.
Tôi cứ tự hỏi tại sao mẹ dùng chỉ sẫm với chỉ màu sáng xen kẽ nhau, tự hỏi nó có đem lại hiệu ứng gì không và tại sao mẹ lại làm ra một thứ lộn xộn đến thế. Chỉ vài phút sau, mẹ đã gọi tôi vào ngồi ghế cùng mẹ để xem.       
Tôi vẫn còn nhớ tôi đã hào hứng đến thế nào khi trèo lên ghế. Và khi tôi trèo lên ghế, tôi gần như kêu ầm lên: trước mắt tôi là bức tranh có trời, có hoa… có đủ màu sáng và màu tối, đẹp đến mức tôi không thể tin được.       
Và mẹ tôi bảo, cuộc sống cũng như vậy. Ta nhìn từ một mặt, nó có thể hoàn toàn hỗn ðộn, nhưng nếu ta chịu chờ ðợi, chịu chấp nhận cả những sợi chỉ sáng và tối và nhìn từ một mặt khác, ta sẽ thấy cuộc sống có mục ðích và ðẹp ðẽ tới mức nào.                                                              
 
                                                                                                                           Từ Internet   

Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015

Re: Tình Bạn Ex 68!!!

Các Cha Bạn và các Ex 68 Nội & Ngoại thân mến.
Ngày mai 30/07/2015 lớp Chúng ta tổ chức đi chơi hằng năm tại VT??!!!
Vô sản (chẳng có tiền gửi ngân hàng, sổ hưu),thất nghiệp, Phụng tôi mong được dịp "relax" cho thư giãn cõi lòng hầu tiếp tục sống nốt cuộc đời mà "ơn trên định sẵn"!
Thật sự cám ơn ai đó trong lớp chúng ta??, và Ex 772 đã chuẩn bị chu đáo cho cuộc đi chơi bằng 4 bức mails làm tim tôi tan nát!!!
Có phải chúng ta đã từng ăn, ở, học cùng chung mái trường TCV vì ơn gọi của Chúa toàn năng? Thế thì tại sao giờ đây lại có những "Problems" xảy ra cho chúng ta??!!
Phụng tôi thật sự không đủ tư cách để góp ý cho những "sự việc đáng buồn" này. Cảm giác Buồn, Thương, Giận (nô ghét) đang dâng trào!
Phụng tôi chỉ biết cầu xin Chúa Thánh thần ban ơn mở lòng, mở trí cho Anh Em chúng ta cùng nhau vượt qua những "nghịch cảnh" để cùng nhau được mến Chúa và đặc biệt là "yêu người" để có thể sẵn sàng khi Con Người đến!
Hẹn mai gặp và mong cuộc đi chơi an lành trong tình thương của Thiên Chúa Cha nhân lành. Xin các Bạn không đi chơi cùng hiệp thông, chia sẻ từ các nơi ở của các Bạn đặc biệt là Ex Phuoc Nguyen đã ủng hộ cụ thể cho Anh Em chúng ta.
See You!
Ex Phụng 799

Fwd: dã ngoại VT 2015

Chương trình dã ngoại Hè 2015:

- Xuất phát 6:00 (sau Toyota Lý Thường Kiệt), khoảng 6:30 dừng đón tại điểm thứ 2 (ngã 4 Nguyễn Oanh - Phan Văn Trị). Lớp đã chuẩn bị nước uống, gia đình tự túc ăn sáng (ngoài xôi của CT).

- Ăn trưa, tối tại Bãi Dâu (TC 3 bữa chính, địa điểm nhà dòng MTG như lần trước). Sáng ngày 31/7: gia đình tự túc.

- Trưa ngày 31/7 trả phòng, ăn trưa và lên đường về lại SG (KHÔNG ghé nhà Hiệp).

An


2015-07-28 7:48 GMT+07:00 Du Sinh <dusinh@gmail.com>:
Thưa anh em
Xin thông báo về chuyến dã ngoại hè 2015 như sau:
Tổng cộng số người tham dự khoảng gần 40 :
Ex Phúc 798. Ex Khải 787 và Ex Phụng 799 là những người quyết định vào giờ chót và đi "solo".
BTC đã thuê xe 45 chỗ anh em yên tâm về khoản xe "Hi Class" nhé. Về chỗ ở thì BTC đã đặt khoảng 15 phòng ở khác sạn Hàng Hải giá phòng bình quân là 400k-550K/ phòng / đêm và ở từ 3-4 người. Tuy nhiên anh em đi 1 mình vẫn có thể thuê và trả tiền 2 -3 phòng tùy thích. 
Xe sẽ khởi hành từ đường sau Toyota Lý Thường Kiệt( chúng ta vẫn thường khởi hành từ đây) lúc 6h ngày thứ năm 30/7/2015... Chiều thứ sau sẽ cũng sẽ về lại đây. Ai đi xe máy có thể gửi xe ở người quen ở gần đấy!
Xe sẽ chỉ dừng và đón 1 điểm khác nữa là ngã tư Nguyễn Oanh & Phan Văn Trị, Gò Vấp: dự kiến khoảng 6h 30 sẽ đón anh em ( Hòa 780, Ánh 759, Hùng 786, Thắng 804, Liên 794.... có thể là Dụng 770 và Phúc 798 )
Lưu ý xin check mail thường xuyên thời gian này để kịp nhận thông báo mới.
Xin Chúa chúc lành cho chúng ta
Ex 772

Thứ Ba, 28 tháng 7, 2015

Re: dã ngoại VT 2015

Anh em báo gấp cho Ân (click reply), nếu có đồ ăn thức uống mang theo để tiện sắp xếp. Hiện nay cụ thể:

Thắng Đinh: 1 chai rượu khá mạnh
LT: 20-30 kg xôi (ăn sáng ngày 30/7)

Chương trình dự kiến: ăn trưa, tối tại Bãi Dâu (TC 3 bữa, địa điểm nhà dòng MTG như lần trước). Sáng ngày 31/7: gia đình tự túc; chiều ngày 31/7 trên đường về: ghé nhà Hiệp.

An


2015-07-28 7:48 GMT+07:00 Du Sinh <dusinh@gmail.com>:
Thưa anh em
Xin thông báo về chuyến dã ngoại hè 2015 như sau:
Tổng cộng số người tham dự khoảng gần 40 :
Ex Phúc 798. Ex Khải 787 và Ex Phụng 799 là những người quyết định vào giờ chót và đi "solo".
BTC đã thuê xe 45 chỗ anh em yên tâm về khoản xe "Hi Class" nhé. Về chỗ ở thì BTC đã đặt khoảng 15 phòng ở khác sạn Hàng Hải giá phòng bình quân là 400k-550K/ phòng / đêm và ở từ 3-4 người. Tuy nhiên anh em đi 1 mình vẫn có thể thuê và trả tiền 2 -3 phòng tùy thích. 
Xe sẽ khởi hành từ đường sau Toyota Lý Thường Kiệt( chúng ta vẫn thường khởi hành từ đây) lúc 6h ngày thứ năm 30/7/2015... Chiều thứ sau sẽ cũng sẽ về lại đây. Ai đi xe máy có thể gửi xe ở người quen ở gần đấy!
Xe sẽ chỉ dừng và đón 1 điểm khác nữa là ngã tư Nguyễn Oanh & Phan Văn Trị, Gò Vấp: dự kiến khoảng 6h 30 sẽ đón anh em ( Hòa 780, Ánh 759, Hùng 786, Thắng 804, Liên 794.... có thể là Dụng 770 và Phúc 798 )
Lưu ý xin check mail thường xuyên thời gian này để kịp nhận thông báo mới.
Xin Chúa chúc lành cho chúng ta
Ex 772


Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2015

Không vào Blog được!

Thưa anh em
Ngày mai là hạn chót đăng ký số người tham dự cuộc dã ngoại 2 ngày 1 đêm tại Vũng Tầu. Xin anh em mau chóng đăng ký để BTC còn chuẩn bị.....
Nhân đây cũng xin anh em cầu nguyện cho Ex Chương 767 nhân ngày lễ bổn mạng Thánh Giacôbê tông đồ [25/7]
Chúc các ex quốc nội ngủ ngon
Ex 772

Cuoi tuan

Cuoi tuan

     
                   Lương Thực làm cho chúng ta nên xứng đáng     
Một linh hồn đón nhận mọi ân sủng và nhân đức nhờ sự tự biết mình như chúng ta đã nói. Ở đâu một linh hồn tìm được sự sám hối thẳm sâu về tội hay về sự phong phú của lòng thương xót của Chúa nêu không phải nơi tự mình biết mình này? Chúng ta có được kiến thức này hay không? Chúng ta hãy xem. Trong thư của ngài, ngài viết rằng tuy ngài ao ước để cảm nghiệm sự thật lòng thống hối cho tội lỗi của mình, ngài không có cảm giác thống hối và vì thế ngài không dám rước lễ. Đó có phải là điều ngài phải làm hay không? Ngài biết Thiên Chúa tốt lành đến dường nào và Ngài yêu thương ngài trước khi ngài chào đời. Là sự khôn ngoan vĩnh cữu, quyền năng của Ngài trên nhân đức thì khôn tả. Và vì thế, Ngài dĩ nhiên có quyền năng, sự khôn ngoan và ước ao để cho chúng ta bất cứ điều gì chúng ta cần. Ngài thực sự trao ban cho chúng ta nhiều hơn là chúng ta cầu khẩn, chan chứa hơn là chúng ta có thể mơ tưởng đến. Chúng ta có cầu xin để được tạo dựng thành thụ tạo thngài minh, được dựng nên trong hình ảnh của Ngài và giống Ngài hơn là để chỉ là thụ tạo đơn giản, như dã thú ngu si? Dĩ nhiên không.               
Tôi cũng nghe từ ngài: “tôi tin mọi điều chị nói về Thiên Chúa, nhưng tại sao ngay cả khi tôi xin một điều là sự sám hối cho tội lỗi của tôi, tôi lại không nhận được nó?” Đây là câu trả lời của tôi: việc khó khăn có thể chắc chắn là với người cầu khẩn, có lẽ một cách thiếu khôn ngoan, chỉ nói lên lời, nhưng không cách nổ lực xin với hết cả tâm hồn mình. Về những người ấy, Đấng Cứu Độ của chúng ta nói họ nói: “Lạy Chúa, lạy Chúa,” hy vọng sẽ được Ngài nghe đến (x Mt 7:21). Không phải Thiên Chúa không biết họ nhưng lòng thương xót của Ngài không nhận ra họ vì những lỗi lầm của họ.                           
Có lẽ ngài cầu một điều mà sẽ nguy hại cho sự cứu rỗi. Có người xin những điều họ nghĩ họ không có, nhưng thực sự họ có. Chúng ta chỉ xin những gì chúng ta nghĩ tưởng sẽ có ích cho chúng ta, nhưng thực ra nó là một điều hại. Vì không có nó thật tốt lành hơn cho chúng ta, Thiên Chúa đã ban cho ý định mà chúng ta xin. Từ cái nhìn  của Chúa, chúng ta phải nói rằng lời cầu nguyện của chúng ta luôn được Chúa trả lời. …      
Bây giờ tôi muốn nói về thái độ chúng ta phải có về việc rước lễ và những hữu ích đến với chúng ta qua việc rước lễ. Sự khiêm nhường dại dột như vậy mà một vài người có về thế giới thế tục chúng ta cần phải tránh xa. Thay vì điều ấy, tôi xin nói chúng ta nên lãnh nhận bí tích ngọt ngào ấy bởi vì nó là thức ăn cho linh hồn và chúng ta không thể có đời sống ân sủng mà không có thức ăn ấy. Không có gì quá quan trọng, không có ràng buộc nào quá lớn để có thể giữ chúng ta xa khỏi bí tích này. Mỗi một người chúng ta phải làm mọi sự chúng ta có thể nơi phần riêng của chính mình, và nó sẽ đủ rồi. Chúng ta phải đón nhận bí tích ấy như thế nào? Với ánh sáng đức tin, và lấy ước ao thánh thiện làm miệng của mình. Trong ánh sáng đức tin, chúng ta có thể chiêm ngưỡng Chúa thật và người thật hiện diện nơi Bánh Thánh. Sau khi đã nhìn thấy điều này với trí khôn của mình, chúng ta đón nhận Bánh Thánh cách âu yếm và với sự suy ngẫm thánh thiệ về tội lỗi và những khiếm khuyết của chúng ta để có thể đạt tới lòng sám hối chân thật và lòng kính mến Chúa Đấng rất mực rộng rãi và với một tình yêu cao vời đã trao ban chính mình làm của ăn cho chúng ta. Chúng ta đừng tránh đón nhận Bánh Thánh bởi vì chúng ta không có lòng sám hối hoàn hảo hay một trái tim sẵn sàng mà chúng ta ước muốn mình đã có; chỉ có thiện chí là đủ rôi và đó là điều chúng ta có thể có được cách dễ dàng.                                                                                                
   … Tôi đã nói rằng không nên, và tôi không muốn ngài làm như những người thiếu thận trọng để bỏ lơ điều Hội Thánh đã ra lệnh và và nói: “tôi không xứng đáng”. Vì điều này, họ trải qua nhiều thời gian trong tội trọng và bỏ đói linh hồn của họ. Thật là hết sức ngu si! Rõ ràng ai cũng biết chúng ta không xứng đáng. Khi nào thì ngài sẽ xứng đáng? Đừng phí thời giờ vì cuối cùng ngài sẽ không xứng đáng hơn bây giờ. Ngay cả với mọi việc tốt lành chúng ta sẽ không bao giờ xứng đáng. Vì Thiên Chúa là Đấng xứng đáng, chúng ta lãnh nhận trên mình sự xứng đáng. Sự xứng đáng của Ngài sẽ không bao giờ bị giảm sút. Vậy chúng ta phải làm gì? Chúng ta hãy sẵn sàng để vâng phục những điều răn của tình yêu Chúa. Vì nếu chúng ta không làm như vậy, và bỏ rơi việc rước lễ, suy nghĩ rằng điều này sẽ giúp chúng ta xa tránh việc lỗi phạm, chúng ta thực sự đang xa vào lỗi phạm ấy.                               
(Trích từ lá thư của Thánh Catherine thành Siena viết cho Messer Ristoro Canigiani, một tín hữu đạo đức của thành Florence.)   

Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2015

Re: dã ngoại hè 2015

Các Cha bạn và Các Ex 68 Nội & Ngoại thân mến!
Mail Bác Dũng gửi có sai sót xíu là ngày hạn chót đăng ký đi dã ngoại hè 2015 là ở quá khứ tháng 5/2015 chắc phải là tháng 7. Mình đã Mail cho Ex Ruồi báo sửa lại rồi.
Tuy Bác ấy có nói là buổi lễ Giỗ Bà cố và Sinh Nhật Ông cố sáng nay không có xay lúa hay bồng em gì cả?! Nhưng Ex minh xin được bồng em với một đề tài khác mà đã được đăng len Facebook cho "everyone" chứ không phải chỉ cho Bạn bè không mà thôi. Không biết Bác Ánh có duyệt hay không?!
Bài đăng như sau:
Gửi Các Bạn:

CON NGƯỜI - ĐẤT NƯỚC - SỰ GIÁO DỤC

Thưa Các Bạn, một người được cha mẹ sinh ra đều có cội nguồn dân tộc của mình, và rồi được nuôi dưỡng lớn lên trong một miền đất nào đó, đã được nhiều người đặt cho một tên gọi như là thành phố .... Nước .... Và thế là người đó được dạy dỗ để trưởng thành theo luật lệ được qui định bởi xã hội nơi đó....
Tôi được sinh rra ở một đất nước mà lúc đó người ta gọi là nước Việt Nam Cộng Hoà... Những ký ước thuở xưa đã bốn, năm mươi năm trôi qua dường như không còn rõ nét trong tâm trí tôi nữa!! Có chăng là những kỷ niệm được Anh em học chung trong trường TCV thánh Giuse Sài Gòn và trường Lasan Taberd (nay là Trần Đại Nghĩa) gặp nhau và nhắc lại với nhau mà thôi... Vài điều nhớ lúc đó, là tôi được sinh ra ở nhà hộ sanh sau nhà thờ Thị Nghè, học tại trường Phước An Thị Nghè, xã Thạnh Mỹ Tây, tỉnh Gia Định, ở Sài Gòn thế thôi....
Sau 30/04/1975, nơi tôi sống giờ đây được gọi là TP HCM nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Trải qua quá trình 40 năm, trong đó có 8 năm được giảng dạy tại trường Đại Học Khoa Học Tự Nhiên, cộng thêm sự giáo dục lúc nhỏ của nước Việt Nam Cộng Hoà, tư tưởng về đất nước Việt Nam của tôi được thể hiện qua những bài giảng cho các sinh viên của tôi như sau:
Tại sao đa số các em không cố gắng học? Các em chỉ học cầm chừng, miễn sau qua được từng môn, từng môn theo qui định đủ để cho mấy em tốt nghiệp mà thôi?! Mấy em học như vậy, thụ động học phải tự học là chính chứ, giáo dục Việt Nam đã là như vậy! Từ nhỏ chúng ta chỉ học theo lối học từ chương, thầy dạy, chép vào, có em còn không thèm chép, học thuộc và trả bài, không có tư duy suy nghĩ, tìm hiểu sâu xa hơn..!! Mà lại nữa, những kiến thức ngày nay mấy em học là gì? Chỉ là những điều không có chiều sâu gì cả, khoa học kỹ thuật, công nghệ tiên tiến, công nghệ thông tin, vi tính, vâng vâng chẳng qua là những ứng dụng mà thôi... Việt Nam mình làm được gì không? Một viên bi xe đạp chúng ta làm được chưa? Xe đạp Martin của VN phải dùng những viên bi của Đài Loan! Họ đâu có chỉ đâu mà làm được ! Cách luyện kim loại! Bí mật, bí truyền, công thức nước CoCa trên thế giới còn một người rưởi biết! Sinh viên Việt Nam du học nước ngoài ai mà giỏi thật sự đã học biết những bí truyền hay phát hiện những điều tiên tiến thì hầu như không trở về Việt Nam! Vì sao? Về không được trong dụng, và có khi về nước họ sẽ thủ tiêu?!! Các em hãy học "mổ bụng" như người Nhật! Trước thế chiến thứ hai, họ làm cho nước Mỹ điêu đứng bởi trận Trân Châu Cảng?! Nước Mỹ không ngờ họ có nhiều máy bay như thế! Họ đã lén học và tự mổ bụng để bỏ tài liệu công nghệ vào đó cho người thân của họ có thể đem thi hài về nước nên nước Mỹ chẳng hay biết gì?! (Câu chuyên tương truyền này do Cha giáo Yêng của tôi chỉ dạy gần 50 năm về trước).
Nếu mấy em không học tập hết mình như thế thì làm sao đất nước này phát triển nổi?
Các em học ít mà cứ than mệt, các em nói học chi nhiều! Học vậy thôi chứ ra trường rất khó kiếm việc làm! Có học ra thì cũng bị chèn ép, không thể kiếm được việc làm vì không có tiền lo, không có quen biết, ... Đúng vậy, cái xã hội này nó như thế! Nhưng nó vẫn không được thay đổi bởi vì lớp trẻ các em không cố gắng hết sức mình! Nếu các em tất cả đều cố gắng thì lớp già thủ cựu, quan liêu, cố chấp tham quyền cố vị tự sẽ bị đào thải mà thôi?! Lúc đó đất nước này mới mong tiến bộ được?! Nếu mấy em học giỏi, có bằng cấp cao, có công ăn việc làm là không khó gì, gia đình mấy em sẽ khá lên, và lúc đó mấy em sẽ có thể nghĩ đến sự đóng góp để từng bước làm thay đổi đất nước?! Làm cho nó trở thành giàu mạnh, theo kịp đà tiến bộ của thế giới?!!!
Đất nước, người dân, sự giáo dục mà tôi nghĩ phải là như vậy đó Các Bạn?!!
Ex Phụng 799