Ai đó định nghĩa rằng:' triết học là một đám hỏi mà không bao giờ có đám cưới". Nhưng hôm qua là 1 đám cưới tương đối " 10 phân vẹn 10". Đúng như vậy: trường hợp này theo cách ngôn roma cổ: "mâm mâm trước, rồi triết lý sau"
Đám cưới cháu Hạnh Uyên khá đông, sảnh 2 của nhà hàng Vườn Cau kín chỗ. Anh em đi khá đông nhưng đặc biệt nhứt là HT tiên sinh và exa từ xứ chuột túi về tham dự. Có sự hiện diện của cha Định 776; vợ chồng LT , vợ chồng niên trưởng 775, vợ chồng danh tướng 770 và vợ chồng thủ khoa 790. Anh em trông ngóng Bùi Nông, nghe nói Ex 803 có đi lễ cưới ban sáng nhưng không hiểu vì lí do gì lại không hiện diện tối qua. Anh em cũng đợi Ex Phúc và phu nhân. Hai nhân vật cũng được anh em lưu tâm nhiều là Ex Phi Khanh 788 và Ex Liên 794 không hiểu sao cũng vắng mặt; EX Hiệp ông cố 779 và Ex Tư Thiên 808 cũng không thấy đến. Ex Luro 68 ngồi hơn 2 bàn rất đông vui.
Sau đám cưới[ 21h] anh em còn kéo ra phía ngoài uống nước. Ex Trùm Cảnh 762 chiêu đãi người anh em nam đế xứ chuột túi 1 chai Henessy ( không phải vì lên chức ông ngoại mà vì như LP 767 nhận xét là 2 cái đầu mới cắt khá giống nhau). LP 767 và ông trùm 813 sẽ thuê 1 chiếc 16 chỗ để anh em lớp tham dự lễ đặt viên đá nhà thờ Quảng Xuân. Xe sẽ khởi hành lúc 5h30 AM ngày thứ tư 21/4/2010 từ số 4 Hoàng Văn Thụ , Phú Nhuận( không biết nên chú thích là VP Vietlaw hay nhà mặt tiền của danh tướng sắp mở Studio ảnh). Ex Trùm Hù 762 sẽ đi xe" con chim chết" chứ không phải xe 100 chỗ đâu.... Như vậy tùy anh em chọn lựa. Có thể sau khi xong lễ lạc ở Quảng Xuân, anh em cón ghé xứ mới của cha Định nữa.
Nhân dịp Ex 800 và phu nhân về quê, danh tướng thân mời anh em họp mặt tại "nhà mặt tiền" này : 17h30 chiều chủ nhật 25/4/2010
Ex ba số 777 mới chuyển nhà về địa chỉ mới, khang trang và rộng thoáng hơn. Xin anh em ghé thăm ( Rất gần nhà hàng Vườn Cau) 354/41/37A Phan Văn trị, P.11- Bình Thạnh
Đề tài "hot" là nhiều anh cũng muốn "chích dạo" vì chích dạo mà mua 4 bánh mới ghê.
......
Cầu chúc gia đình mới tràn đầy hồng ân Phục Sinh và Ex đầu vần mau lên chức ông ngoại.
Chào các bác, chuyện bài đăng lên blog rùi ít ngày sau biến mất lâu nay tớ vẫn thấy lai rai ; tui nghĩnếu người đó là trong anh em mình thì xin nghĩ lại : trong lịch sự tối thiểu, khi viết bài đăng lên blog người ta buộc phải điền bút danh mình vào như một sự chịu trách nhiệm về những điều mình viết, thì khi gỡ bài người khác sao mình lại không dám chịu trách nhiệm về việc mình làm ? Lén lút à ?
Bác Tuấn ui, tui nghĩ, việc làm " thấp " như vậy cũng có thể là của một tên phá hoại ở bên ngoài anh em mình phá vô, chứ như việc gỡ bản hiệu của blog chắc anh em mình không ai đùa như thế đâu !!!!?
Hôm qua extui vào blog để tìm bài Mời Đặt Viên Đá Đầu Tiên Nhà Thờ Quảng Xuân để xem lại ngày giờ đặng sắp xếp công việc để cùng anh em đi tham dự góp phần động viên người anh em mình, nhưng tìm mãi chẳng thấy. Nhân đó mình phát hiện bài và ảnh phóng sự Khai Trương VP.Vietlaw cũng mất tích luôn (không biết còn mất bài nào nữa không???). Thật bất ngờ quá!!! Và extui nhận thấy thời gian gần đây có Bác nào hay táy máy tay chân... vọc blog tùm lum.
Extui thiển nghĩ : Bài vở, hình ảnh... post lên diễn đàn ngoài mục đích thông tin ra thì còn nhằm để anh em xả stress với mục đích "Vui là chính", ít nhiều cũng chứa đựng tâm tư tình cảm của chủ nhân dành cho anh em và diễn đàn. Vậy nếu Bác nào vì lý do, lý trấu gì đó mà "thích" gỡ xuống thì cũng xin thông báo rộng rãi trên diễn đàn và đặc biệt là với tác giả để anh em khỏi bị bất ngờ mà thay vì xả stress thì lại dính xì trum. Mong lắm thay.
Vài ý thô thiển để tâm sự xả strum, có chi không phải các Bác đừng chấp nha.
Ps : Extui xin đăng ký đi theo LT để học nghề chích dạo. Điều kiện thế nào xin LT thông báo rộng rãi để anh em ai thích có thể tham gia. Nhưng chắc điều kiện tiên quyết là phải có chỗ đứng mọi lúc mọi nơi trong xã hội và trong bất cứ hoàn cảnh, môi trường nào. Phải không LT?
VRNs (16.04.2010) – Sài Gòn – Buổi sáng hôm ấy, ngày thứ nhất trong tuần, Maria Magdala đứng bên mộ Chúa mà khóc. Có ai hỏi: "Bà ơi, sao bà khóc?" "Thưa, người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, mà tôi không biết họ để Người ở đâu!" Rồi có bóng người lững thững trên lối đi trong vườn, và lại hỏi: "Bà ơi, sao bà khóc?" Maria tưởng là người làm vườn, liền hỏi: "Thưa ông, nếu ông đã đem xác Người đi đâu, xin bảo cho tôi biết để tôi đem về…"
Trời ạ, Đấng Phục Sinh, Đấng cực thánh đang ở trước mặt, mà vẫn tưởng mình ở trong xã hội đen! Chỉ có xã hội đen mới quật mồ cướp xác người chết, để thỏa lòng căm thù hay để bắt chẹt người nhà đang còn sống phải trả giá… Mà đúng là xã hội đen lắm rồi, nói như hai người trên đường Emmau: "Ai ở Giêrusalem mà chẳng biết những chuyện xảy ra mấy hôm nay …"
Thôi, thế cũng thông cảm cho Maria Magdala. Trước đây bà đã bị bảy quỷ ám, bà đã biết thế nào là sự hắc ám của thế gian, và bây giờ Chúa Giêsu chết rồi, còn ai trừ quỷ cho bà nữa, lại quay về với trò mặc cả với xã hội đen thôi. Biết làm thế nào khác?
Để nhận ra Chúa Giêsu Phục Sinh thì không giống như ta nhận ra nhau trong thế gian phàm trần này. Người thế gian nhận ra nhau vì khuôn mặt quen và giọng nói. Còn nhận ra Chúa Phục Sinh thì không phải như thế. Đây là giờ phút thiên ân, cần một sự giác ngộ, một sự bừng sáng của ý thức và nhân tâm. Và đã đến giờ Chúa khai tâm, Chúa mạc khải, Chúa tỏ mình cho kẻ quỷ ám. Ông làm vườn lên tiếng gọi: "Maria!" Maria bỗng giật mình thảng thốt: "Rabbuni!" Trong một giây, niềm vui mở trong, hạnh phúc oà vỡ, cuộc đời và thế giới đổi chiều.
Vì vậy, Hội thánh hát lên: "Bà Maria ơi, trên đường bà thấy những gì, xin kể cho chúng tôi nghe." Đây lời Việt của Hùng Lân dịch từ bài cổ phụng vụ bằng tiếng La Tinh: Victimae Paschali Laudes. Mỗi lễ Phục Sinh, bài ca này còn để lại trong cõi lặng thinh của thâm tâm một niềm vui, hòa quyện với bình an man mác (Nghe nhạc ở đây).
Xét ra mỗi người tín hữu ở một mức độ nào đấy, được kêu gọi sống lại phần nào cảm nghiệm của Maria. Hôm nay vẫn có những Maria đứng bên mộ mà khóc. Ta hãy đưa mắt nhìn Giáo Hội. Bên Âu bên Mỹ, những vụ tai tiếng của một số giáo sĩ lạm dụng tình dục trẻ em, đang làm xấu mặt toàn thể Giáo Hội. Còn đâu là thanh danh, còn đâu là tín nhiệm. Những người vẫn ác cảm, vẫn thù oán Giáo Hội được cớ nhảy vào đánh hôi. Người ta muốn dìm cả Đức giáo hoàng Bênêdictô XVI xuống vũng bùn gian dối. Người ta hô hào như những ông Thượng tế, và Biệt phái: "Hãy canh mộ cho kỹ, đừng cho phá mộ đi ra."
Ta có thể hỏi Chúa: "Lạy Chúa, Chúa đi đâu rồi, sao Chúa để cho Giáo Hội Chúa đổ sập từng mảng vậy?" Câu hỏi này không mới, từ rất xa xưa, tác giả Thánh vịnh đã kêu than:
Tường giậu vườn nho sao Ngài phá đổ
khách qua đường mặc sức hái mà ăn
heo rừng vào phá phách,
dã thú gặm tan hoang (Tv 80, 13-14).
Thôi ta bỏ Âu Mỹ để quay về "ao ta" thì cũng vẫn ngổn ngang trăm mối tơ vò. Xã hội ta bây giờ đang bấn loạn lên vì chuyện bạo lực trong nhà trường, giữa các học sinh, giữa các nữ sinh với nhau. Người có đạo chúng ta cảm nhận nỗi đau mà không ngạc nhiên. Bởi vì chính chúng ta cũng phải nếm mùi bạo lực nhiều rồi. Hết Tòa Khâm Sứ đến Thái Hà, hết Tam Tòa đến Đồng Chiêm, ở đâu cũng thấy bạo lực như đang làm chủ xã hội. Linh mục, tu sĩ, giáo dân đều đã nếm đòn của sự tàn nhẫn mờ ám. Bạo lực thể lý, bạo lực tinh thần. Như vị Tổng giám mục bị người ta cắt lời, bóp méo ý nghĩa để bôi nhọ, lăng nhục, suốt cả tháng trời bằng cả một hệ thống truyền thông hùng hậu, và có những người còn dọa giết nữa.
Đây là những công phá bên ngoài. Nhưng xem ra, nội bộ chúng ta cũng không bình an. Có vẻ như ta đang thiếu sự đồng tâm nhất trí. Các Đấng chủ chăn không tìm được tiếng nói và đường lối tổng hợp chung. Những tâm trạng gay gắt đã bộc lộ, đặc biệt trong kỳ họp Hội đồng giám mục vừa qua. Có thể thấy sự đắng cay, ngán ngẩm của nhiều giáo dân đối với các đấng bậc. Giáo dân đắng cay đến thế, thì chắc nhiều vị giám mục cũng cay đắng chẳng kém gì, chỉ không nói ra thôi. Có một sự tương thân, tương kính nào đó đã đổ sập nơi nhiều người.
Lại một lần nữa hoang mang "Chúa đi đâu mất rồi" chỉ còn để lại những ê chề như vậy. Người ta đã cướp Chúa tôi đi đâu mất rồi. Maria đứng ngoài mồ mà khóc.
Thế rồi bà quỷ ám gặp ông nhà vườn. Tưởng là ông làm vườn, hóa ra là ông trừ quỷ. Ông Giêsu Phục Sinh. Trong phút chốc Maria tỉnh ngộ về ý nghĩa của ngôi mộ trống. Ôi, sao tôi lại đi tìm người sống nơi cõi chết?
Hội đồng giám mục Hoa Kỳ mới đây công bố con số những người lớn đã chịu thanh tẩy trong đêm Phục Sinh, nghe đâu đến cả chục ngàn. Những tờ báo lớn như New York Times chẳng hạ, đang ì xèo những vụ tai tiếng tình dục trong lòng Giáo hội. Xã hội Hoa Kỳ lại là xã hội thông tin. Cả chục ngàn người kia sao không đọc báo cho sáng mắt, lại cứ đổ xô vào lòng Giáo hội làm gì? Có đọc chứ, đọc báo nghe đài đủ cả. Nhưng họ nhận ra một điều mà có lẽ các nhà báo không nhận thức được. Tất cả những tồi tệ kia đều là ngôi mộ trống, là tấm khăn liệm đã xếp gọn một bên. Ngôi mộ và khăn liệm là để dùng cho một Giêsu đã chết. Giêsu không chết nữa thì nấm mồ, khăn liệm chả có tác dụng gì. Hôm qua, hôm kia Giêsu đã chết ở đâu đó nơi một giáo sĩ tội lỗi, nơi những tình huống đầy dục vọng, ích kỷ, phi nhân và nơi những thủ đoạn hắc ám của người đời. Nhưng hôm nay, Người không còn ở những nơi ấy nữa. Người đang trả lại niềm vui cho Maria bơ vơ giữa vườn hoang, Người đang thủ thỉ với hai ông chán chường trên đường Emmau, Người đang dọn bữa cho các anh thuyền chài sau một đêm mệt nhọc.
Và những Maria ngày này, những bác Emmau của ngày nay, những người chài lưới của ngày nay bỗng thấy lòng mình ấm lại, họ thấy bước chân Phục Sinh loang loáng trước mặt mình, họ thấy có tiếng của Người phất phới trước mặt mình. Thế là họ bằng lòng đi theo, bỏ lại sau lưng, gạt qua một bên những bê bối, tội lỗi, những toan tính quẩn quanh, những điều tiếng thị phi, những mộ trống cùng khăn liệm.
Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?
(Hàn Mạc Tử)
Bây giờ Maria có thể trả lời câu hỏi: "Bà Maria ơi, trên đường bà thấy những gì …"
---------- Thư đã chuyển tiếp ---------- Từ: Tieu Chung Vien Saigon<exluro68@gmail.com> Ngày: 06:54 Ngày 16 tháng 4 năm 2010 Chủ đề: Re: [Ex68] Re: chích dạo. Đến: exluro68@gmail.com
Bác Long Hưng à,
Tớ đang tiếc hùi hụi nhỡ mất dịp nhậu với nhà Bác Ròm, xong lại đến lễ lạc ở Quảng Xuân, nay Bác lại nhắc đến nhâm nhi rượu Tây. Tớ chỉ xin thông công và chúc các Bác nhậu thoải mái.
PHT
Được đăng bởi EX68 tới Ex68 vào ngày 4/15/2010 08:21:00 CH
Chính xác rồi đó Bác Hủ Tíu , tớ là tay chích dạo : Lâu lâu mới chích 1 phát . Mà nè , Hè này chắc chắn tụi tớ sẽ nhậu với cậu Phăng-Xoa đấy !!! Chắc chỉ nằm mơ mới thấy Hủ Tíu được thôi .