Thứ Sáu, 24 tháng 12, 2010

Chắc rằng mọi người sẽ cảm thấy ấm cúng hơn khi nghĩ đến các ex68 từ
khắp năm châu đến miền đất tận cùng VN cùng nhớ đến nhau nơi lời cầu
nguyện chung trong thánh lễ đêm nay.

Kính chúc các anh chị và gia quyến Exluro68 mùa Giáng Sinh 2010 và Năm
Mới 2011 tràn đầy hồng ân Chúa.

Thành Mỡ

Thứ Tư, 22 tháng 12, 2010

Noel 2010

Các exs 68 thân mến ;
Xin kính chúc tất cả 1 mùa giáng sinh đầy hồng ân Thiên chúa : "Hạnh phúc , đấm ấm , vui vẻ ... tràn ngập tinh thương mến"

Toàn Thắng và gia đình .
ps : khi xem card , nhớ mở âm thanh computer !!!!!
(See attached file: cards1.xls)

Thứ Ba, 21 tháng 12, 2010

Thứ Hai, 20 tháng 12, 2010

GIÁNG SINH&LỄ THÁNH GIA&NĂM MỚI 2011

Thân gửi Các Bạn Ex 68 .
Thân mời các Ex và Exa 68 đến dự Buổi Họp Mặt nhân dịp Giáng Sinh & Lễ Thánh Gia và chuẩn bị Năm Mới 2011 này .
Thời gian : 18h ngày Chủ Nhật 26 th 12 năm 2010.
Địa điểm : Số 4 Hoàng văn Thụ .
Nội dung : ...+ Quà Giáng Sinh & Năm Mới cho Các Exo , Exi v..v... và nhiều tiết mục , câu chuyện hấp dẫn ...
Toàn bộ chi phí quà cáp + tiệc tùng là do " Xan-Ta-Lau-Hu-Tiu " tài trợ . Xin " kịch liệt " biểu dương và cảm ơn Bác Hủ Tíu .

Kính Chào Đoàn Kết .

HC763.

Re: CHUC MUNG GIANG SINH

Hi Hi
Ex Alpha chu đáo quá.
Cám ơn tấm thiệp theo phong cách "giao chỉ"
đang chờ thiếp mời của LT trong ngày lễ thánh gia 26/12/2010
Ex 772



CHUC MUNG GIANG SINH

Thưa các bạn lớp 68,

Sáng hôm qua CN19/12, đại gia đình ExLuro lại tập họp về trường cũ số 6 Cường Để, tham dự buổi tĩnh tâm mùa vọng, dọn tâm hồn đón mừng Giáng Sinh năm 2010.
Giúp tĩnh tâm lần này là một linh mục rất trẻ, cha FX Bảo Lộc. Ngài nói về "Đối Thoại và Biết Lắng Nghe" ,
 (các bạn chờ nghe và xem hình ảnh về buổi tĩnh tâm này, khi có ex tôi sẽ đưa link).
Có 3 tòa cáo giải dã chiến. Thánh lễ đồng tế cha Hiền (anh của Hiệp) và cha Bảo Lộc.





Lầu 2 nhà cũ (nhà ngủ ngày xưa) nơi tổ chức buổi tĩnh tâm được xây mới hoàn toàn trên nền nhà ngủ, được ngăn ra các phòng.
 Nhà nguyện là một phòng ở phía núi Đức Mẹ và ĐCV chứa khoảng 180 người được trang bị 2 máy lạnh đứng Daikin công suất lớn.
Lớp 62 lần này đi đông nhất, bầu đoàn thê tử dễ cũng đến 70 người, đặc biệt có anh chị Phong trở về thăm trường sau 41 năm,
 cuối buổi được mời lên nói cảm nghĩ ngày trở về mà cứ ngẹn lời mấy lần.

Lớp 68 có lẽ là ít nhất gồm anh Cảnh và con trai, anh chị Công và con gái, anh chị Đạt và mẹ vợ, ex tôi solo vị chi 9 người.

 
Sau hết, mến chúc các bạn  mùa Giáng Sinh an lành và  Năm mới như ý.

 
Ex 757

Chủ Nhật, 19 tháng 12, 2010

LỜI CHÚA CHÚA NHẬT IV MÙA VỌNG A (Mt 1, 18-24)



TÂM TÌNH CỦA GIUSE VỚI BIẾN CỐ NHẬP THỂ

Con người, dù quyền cao chức trọng đến mức nào đi chăng nữa vẫn mang trong mình những giới hạn của phận người. Cảm thức trước giới hạn đó con người thường tìm đến vị thần linh, vị cứu tinh của đời mình để kêu cứu.


Thiên Chúa là Chúa, là vị cứu tinh của dân tộc Do Thái để rồi Ngài luôn dõi mắt theo nhìn hành trình đời người của đám dân Ngài chọn. Lúc ẩn, lúc hiện, lúc đồng hành, lúc khuất bóng nhưng mà hình như lúc nào Thiên Chúa cũng ở bên cạnh dân riêng của mình. Thiên Chúa luôn can thiệp trong hành trình cứu độ, hành trình đi trong sa mạc của dân Do Thái để cứu họ thoát khỏi sự dữ, sự chết.


Hôm nay, chúng ta được nghe Isaia thuật lại câu chuyện hết sức hấp dẫn. Thời ấy, người ta báo cho nhà Đavít rằng quân Aram đã đóng quân ở Épraim. Với cái tin rùng rợn ấy, Akhát rúng động như cây rừng rung rinh trước gió như sách ngôn sứ Isaia diễn tả. Akhát rúng động và không hề biết rằng Thiên Chúa sẽ ra tay cứu ông cũng như cứu dân. Qua Isaia, Thiên Chúa hứa rằng sẽ làm cho dân Giuđa phải khiếp sợ. Khi nghe Isaia nói như vậy, nhà vua cảm thấy bình an vì có Thiên Chúa ở bên ông, ở bên dân của ông.


Thiên Chúa thương dân Do Thái, Thiên Chúa thương Akhát đến độ còn hỏi vua : "Ngươi cứ xin Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi ban cho ngươi một dấu dưới đáy âm phủ hoặc trên chốn cao xanh." Đứng trước tình yêu bao la, sự chở che, sự quan phòng của Thiên Chúa Vua Akhát trả lời: "Tôi sẽ không xin, tôi không dám thử thách Đức Chúa."


Nếu tiếp tục theo dõi những trang sách Isaia tiếp theo, chúng ta sẽ thấy một cách hết sức thiết thực về tình yêu mà Thiên Chúa dành cho vua Akhát cũng như cho dân. Thiên Chúa đã cho dân chiến thắng và qua miệng của Isaia còn hứa ban Đấng Cứu Độ như chúng ta vừa nghe : Chính Chúa Thượng sẽ ban cho các ngươi một dấu:Này đây người thiếu nữ mang thai, sinh hạ con trai, và đặt tên là Emmanuen.


Tâm tình của vua Akhát quả là một tâm tình dễ thương. Được Thiên Chúa yêu thương, được Thiên Chúa cho đòi hỏi nhưng ông lặng lẽ trước ân huệ, trước ơn cứu độ mà Thiên Chúa hứa ban cho dân Người. Giữa dòng người ồn ào và náo nhiệt, rúng động trước những biến cố của cuộc đời thì lại có những người bình tâm để nghe tiếng Chúa nói, nghe lời Chúa hứa trên cuộc đời của mình.


Giữa mùa Vọng này, hình ảnh hết sức đẹp của một người trông chờ Chúa đã hiện lên một cách hết sức dễ thương. Hình ảnh ấy đó chính là hình ảnh của Thánh Cả Giuse. Nhà nhà náo động, người người náo động thì Giuse hoàn toàn lặng lẽ. Thái độ lặng lẽ trước ơn cứu độ của Thiên Chúa của Thánh Cả Giuse chúng ta vừa nghe Thánh Matthêu thuật lại. Thánh Matthêu thuật lại cho chúng ta “gốc tích” của Đấng Cứu Độ trần gian.


“Đây là gốc tích của Đức Giêsu...”. Sau quyển sách gốc tích của Đức Giêsu Kitô, thì đây là một nguồn gốc khác được trình bày cho chúng ta. Chúa Giêsu, bám rễ sâu vào một lịch sử, trong một dân tộc, cũng là Đấng đến từ nơi khác. Giacob sinh Giuse, chồng của Maria, từ nơi bà, Chúa Giêsu sinh ra... Giuse đã đưa đứa trẻ sắp sinh nhập vào trong dòng dõi tổ tiên mình một cách hợp pháp một cách xác tín, một cách âm thầm và lặng lẽ. Từ ngày báo mộng, Thánh Giuse bước vào, nhập cuộc vào chương trình cứu độ mà Thiên Chúa mời gọi Ngài.


Để Con Thiên Chúa làm người, cần tiếng Xin Vâng của Maria, nhưng cũng cần tiếng Xin Vâng khiêm tốn của Giuse. Nhận Maria đang mang thai về nhà mình, và đặt tên cho Hài Nhi trong tư cách một người cha: những hành động ấy đã cho Giuse một chỗ đứng đặc biệt trong lịch sử cứu độ. Chúng ta không thể đoán được điều gì sẽ xảy ra, nếu như Giuse cứ cương quyết bỏ Đức Maria.


Nhờ Giuse, Chúa Giêsu đã là người thuộc nhà Đavít. Những lời hứa của Thiên Chúa đã ứng nghiệm 
(x. 2Sm 7,13).

Thánh Giuse có thể tố cáo Maria dựa trên luật Israel lúc đó, nhưng Ngài không làm như vậy. Giuse muốn trốn đi vì việc này có thể được mọi người xung quanh hiểu như là một hành động bỏ trốn trách nhiệm làm cha và trên bình diện siêu nhiên thì có thể được hiểu như là việc chối từ cộng tác với chương trình cứu rỗi của Thiên Chúa. Nhưng Thiên Chúa đã muốn cho Giuse một cơ hội, nên đã sai sứ thần đến xác nhận cho Giuse biết là: “Đừng ngại nhận Maria về làm Bạn mình, vì Maria mang thai là bởi phép Chúa Thánh Thần”, và thiên thần mạc khải thêm về thân thế của Đấng Cứu Thế đang được cưu mang trong cung lòng Mẹ Maria và mời gọi Giuse cộng tác và Ngài sẽ đặt tên cho Con Trẻ là Giêsu. Việc đặt tên cho con là quyền của người cha, như vậy khi mời gọi Giuse đặt tên cho Con Trẻ không do chính máu huyết của mình, có nghĩa là mời gọi Giuse chấp nhận quyền hay đúng hơn sứ mạng làm cha của Con Trẻ trên bình diện pháp lý.


Thánh Giuse có thể từ chối, nhưng Ngài đã không từ chối mà vâng phục lời thiên thần truyền, Ngài chu toàn vai trò Thiên Chúa muốn trong việc cứu rỗi. Khi Mẹ Maria sinh Con Trẻ thì Giuse đặt tên Con Trẻ là Giêsu. Ngoài mẫu gương hành động của Giuse, Phụng vụ Lời Chúa hôm nay nơi bài đọc II nhắc chúng ta nhớ đến một mẫu gương hành động trước mầu nhiệm Nhập Thể của Con Thiên Chúa, đó là mẫu gương của thánh Phaolô tông đồ, một khi chấp nhận mầu nhiệm Nhập Thể của Con Thiên Chúa, thì con người không thể nào có thái độ dửng dưng được nữa, nhưng phải để cho Con Thiên Chúa Nhập Thể là Chúa Giêsu Kitô chiếm lấy, biến mình trở thành môn đệ, thành người cộng tác với Chúa để mang ơn cứu độ đến cho mọi người, mọi dân tộc.


Thực tế, Hài Nhi Giêsu đến từ một Đấng khác: đứa con bà sinh ra là bởi Chúa Thánh Thần. Vai trò là cha nuôi của Chúa Giêsu với Thánh Cả Giuse không phải là chuyện đơn giản. Phải hết sức trầm lắng mới có thể hiểu được ý muốn của Thiên Chúa trên cuộc đời của Ngài. Giuse, người công chính, sẽ đặt tên cho Hài Nhi: bà sẽ sinh một con trai mà ông sẽ đặt tên là Giêsu. Tên gọi có ý nghĩa, cho biết Hài Nhi không phải là hậu duệ như những người khác, đóng kín trong những giới hạn của khả năng loài người: bởi chính Ngài sẽ cứu dân Ngài khỏi tội lỗi. Ai có thể giải thoát khỏi tội lỗi, nếu không phải là Thiên Chúa? Lời ngôn sứ nhận lấy đầy đủ tất cả ý nghĩa: người ta sẽ gọi tên Ngài là Emmanuel, nghĩa là Thiên Chúa ở cùng chúng tôi. Chúa Giêsu ghi tên vào một gia phả, nhưng Ngài làm nổ tung gia phả đó. Chính Thiên Chúa bước vào trong thế giới loài người chúng ta.


Khi đón nhận Đấng Cứu Độ trần gian rồi, Giuse vẫn giữ một thái độ sống hết sức mẫu mực và lặng lẽ để làm gương sáng cho đứa con yêu của Ngài bởi lẽ Ngài hiểu được tầm quan trọng của hình ảnh người cha đối với việc tạo thành nhân cách của Hài Nhi. Chính nhờ gần gũi với Giuse mà Chúa Giêsu sẽ học biết người cha là gì. Chính nơi Giuse, Chúa Giêsu nhìn thấy phản ánh nhân loại tình phụ tử của Thiên Chúa. Biết nói với chúng ta rõ ràng về Cha của Ngài, phải chăng khi đã nhìn thấy Giuse mà Ngài đã có kinh nghiệm về sự âu yếm của cha: “Ai trong các anh, nếu đứa con xin bánh mà lại cho một hòn đá ư? Hay, nếu nó xin một con cá, mà lại cho nó một con rắn?”
(7,9-10). Ngài đã học biết rằng, các người cha dưới đất biết cho con cái mình những sự tốt lành. Ngài đã học biết điều đó nơi thánh Giuse. Qua bài học lặng thầm của Thánh Giuse để lại, Chúa Chúa Giêsu như được củng cố thêm tình thương của Cha để Ngài bước vào cuộc khổ hình thập giá một cách hiên ngang hơn, một cách quyết liệt hơn.

Đối diện với những thử thách cam go của cuộc đời, thánh Giuse vẫn luôn giữ thái độ im lặng. Một thái độ thầm lặng để vâng theo ý Chúa. Người không lên tiếng, ăn to nói lớn, Người không bào chữa cho những hành động của Người, nhưng tất cả đều theo ý Thiên Chúa. Thánh Giuse đã im lặng, chấp nhận dù rằng người cũng rất trăn trở, băn khoăn, bồn chồn, lo lắng. Mọi biến cố xẩy đến trong cuộc đời của thánh Giuse đều được Người chấp nhận với lòng tin thâm sâu: Người hy sinh lợi ích riêng cho kế hoạch, cho chương trình cứu độ của Thiên Chúa.


Sự thinh lặng thánh, sự ngụp lặn âm thầm theo Thánh ý Chúa của thánh Giuse gợi lên cho nhân loại, cho mỗi người chúng ta bài học hết sức ý nghĩa. Vì chỉ có sự phó thác thẩm sâu nơi bàn tay nhân từ của Thiên Chúa với tất cả đức tin sâu xa, con người mới nhận ra đôi mắt nhân hiền, trái tim quảng đại và tình thương vô biên của Thiên Chúa đối với từng người. Thánh Giuse đã có mặt trong mọi lúc nguy biến mà Chúa Giêsu và Đức Mẹ cần đến, nhưng tới thời Chúa Giêsu bắt đầu sứ vụ công khai thì cuộc đời của thánh Giuse cũng bắt đầu chấm dứt nơi trần gian này. Sự thinh lặng kéo dài suốt cuộc đời của thánh Giuse từ lúc Người được sinh ra cho đến ngày Người nhắm mắt xuôi tay. Sự thinh lặng thánh của thánh Giuse diễn tả cuộc đời của một con người hoàn toàn thuộc về Chúa, cho Chúa và vì Chúa và như thế, thánh Giuse là mẫu gương tuyệt vời cho mọi người noi theo.


Những ngày chờ đón Đấng Cứu Độ đến trần gian ắt hẳn mở ra nhiều tâm tình, nhiều thái độ, nhiều tình cảm nhưng chắc có lẽ tâm tình âm thầm và trầm lắng của Thánh Giuse là tâm tình, là thái độ hết sức dễ thương mà Thiên Chúa muốn nơi chúng ta. Chỉ trong âm thầm, chỉ trong chịu đựng những đau khổ chúng ta mới có thể hiểu được Thánh ý tuyệt vời mà Thiên Chúa tô vẽ trên cuộc đời mỗi người chúng ta.


Anmai, CSsR
 (nguồn : thanhlinh.net)
 

Thứ Bảy, 18 tháng 12, 2010

Hồng Trần Dõi Bước (tt)

Tôi trao cho 3 vị tăng xuất đĩa nhạc 'Tình khúc Phượng Hoàng", như gửi gấm trọn tâm tình đã cùng đồng hành với tôi qua bao năm. Thật ngắn gọn, không có thứ chi biểu hiện tuyệt vời hành trình nơi gian trần của tôi như đĩa nhạc đây. Tôi phấn khởi với lời sôi động, yên bình với lời êm ả, băn khoăn với suy tư, dào dạt lời đầy ước muốn, buông xuôi rồi lại gượng dậy, xót xa nhiều hân hoan chẳng thiếu. Có một lần nào, có giây phút nào, có một cơ hội nào, góp nhặt từ hồn lắng đọng tất cả tâm tình của một thời đã qua, gói ghém cả lại, cùng bước theo cuộc hành trình đã đi vào sử sách. Tôi đặt kỳ vọng vào hành trình của 3 vị tăng xuất lần nầy, thoáng phần nào mảnh đời một lần tôi đã đi qua. Hành trình sẽ dài dẳng, gian truân như Đường Tăng đi thỉnh kinh, cuối cùng sẽ tìm được chủ đích, nào ai biết…hành trình quá xa, hiểm nguy ngay trước mắt.

Giới luật đầu tiên ngày còn nơi thiền môn vẫn in đậm. Tam vị tăng xuất kiên quyết giữ lòng chay tịnh, không khai đao sát giới, tránh hướng đi về ngõ Ngã Ba Ông Tạ phủ Tân Bình, sát sinh quá liều lượng tại vùng đây từ bao năm đã phủ dầy đặc màn âm khí, tăng lữ đều tránh. Tam vị thì thầm niệm bài kinh siêu thoát.

Triệu Phúc có nhẽ là người am tường các nơi chốn nên là trạm dừng chân thứ nhất trong cuộc hành trình. Phương hướng lộ trình được Triệu Phúc chỉ dẫn tường tận cho tam vị tăng xuất, nơi nào phải đến nơi nào nên tránh xa đều được chỉ dẫn rõ ràng, kèm theo yến tiệc thết đãi khách như lệ thường của thương nhân. Tuy công việc vẫn tiến triển, Triệu Phúc than rằng có nhẽ tình trạng suy yếu của bọn tóc vàng gần đây nên ảnh hưởng ít nhiều đến công việc. Bầu sữa còn lại lúc chu du nơi trời Tây cũng được Triệu Phúc mang ra thết đãi, lại thêm hẹn ước với tam vị nếu thuận tiện hãy ghé lại trên đường về, Triệu Phúc quả quyết sẽ tăng cường thêm đặc sản ở Châu Phi. Tam vị chào tạ từ, hướng theo lối đến Hoàng Văn Thụ như lời căn dặn.

Từ xa, tam vị đã thấy dáng một gã chạy vội ngược ra phía cổng thành. Rất quen thuộc nên nhận ra ngay đấy là nhà Mõ, vừa bịt tai lại la hét trong khi chạy: "tôi không muốn biết, tôi không muốn nghe." Ngạc nhiên vì sao lại có người diễn xuất hệt bọn Đại Lâm Linh, lão Ba Số có mô-tô rồ ga thẳng hướng phủ họ Phạm, hai lão Nông, Kê cũng đến nơi sau nửa canh giờ. Dân cư ngoài cửa phủ tám rằng nhà Danh Tướng giác ngộ nhân mùa sám hối nên quyết định xưng tội thêm lần nữa, lần đầu tiên chỉ khai có nửa phần. Chỉ tội cho Tề Công, vết thương từ lần đầu tiên vẫn còn lưu sẹo, tay chân vẫn còn yếu lại thêm tâm thần xáo trộn nên lơ là với mọi việc từ độ ấy. Nhà Danh Tướng quá nài nĩ, Tề Công không nỡ chối từ.

Giường Tề Công nằm nghe tội khá cao nên Danh Tướng chỉ đứng là đã cận tai người nằm. Lão Nông tai còn thính nhưng vẫn không nghe được lời thì thầm đang từ từ rỏ vào tai Tề Công, chỉ thấy cơ thể họ Tề chuyển động, cơ bắp giật mạnh liên hồi, khi rên ư ử lúc lại gào lên những âm thanh đau đớn, lúc đến độ cấn quá lại thấy Tề Công bắn người khỏi giường nằm hệt những người cai nghiện. Tam vị chỉ nhìn đã thấy bức xúc, mong sao có lão Trùm ngay bên để xướng kinh, có nhẽ sẽ đỡ bớt phần nào. Sau khoảng canh giờ thì Danh Tướng lui khỏi giường, sụp lạy Tề Công đã thi ân, gương mặt đầy nghiêm túc của người sám hối.

Đoạn đường phải đi ngang dinh thự họ Ngô, lần ghé sau cùng trước khi đến chủ đích. Gần đến Tết Nguyên Tiêu nên tam vị thấy Ngô phu nhân đang thúc giục đám gia nhân dọn dẹp chưng bày cho bộ mặt dinh thự, tam vị đưa lời vấn mới được Ngô phu nhân cho biết Ngô lão đang trong thời kỳ thiền định, đọc kinh tụng liên hồi để tỏ lòng sám hối việc gì đấy. Ngô phu nhân vô tư nên chỉ biết chừng ấy, nhưng tam vị tăng xuất vì là đồng môn nên đã được mách nước rằng, Ngô lão kín bụng nên có những việc mấy đứa a hoàn biết mà Ngô phu nhân lại không biết. À, thì ra là thế.

Tên bút khờ kể chuyện người kiếm sĩ Nhật với lòng sám hối chân thành đã vượt thắng tất cả. Tam vị tăng xuất bày lễ vật sám hối của Triệu Phúc, Danh Tướng, Ngô lão, thêm vào đĩa nhạc tiêu biểu của một thời đã qua, tất cả với lòng thật chân thành.

Hương huyền diệu của đêm lịch sử tỏa tràn đầy.

Tôi cài cho anh, tôi cài cho chị, tôi gắn ngực áo em nụ Hoa Trần Thế.