Thứ Năm, 2 tháng 7, 2009

quen biết

ex 772 ơi ,
Ngày mốt (thứ 7) ex tui sẽ có dịp tiếp rước 2 đức cha VN , đức cha Bảng (Boumathuot) và đức cha Linh (Thanh Hoá) , đi hội nghị bên Roma về ghé Paris có chút việc , ex có quen , hay biết chuyện gì về 2 đức cha này khg ? để tui nhận bà con và có chuyện để mà nói trong vài tiếng đồng hồ ....
Bên Pháp chắc Mỹ cũng vậy , trường càng XỊN thì tiền học phí càng cao , có đầy đủ các loai trường ... từ miễn phí đến 100.000 euros/ năm , và lẽ dĩ nhiên "tiền nào của đó" ... nên khg có cái chuyện cha mẹ chịu khó xếp hàng cả đêm là con được vô học cái trường tốt như bên VN , (có xếp cả đời cũng chẳng được ) ! Bên VN như vậy là còn quá sướng , còn than nỗi gì các exs ?
Tại đây khi ra trường đi làm việc , người ta cũng dòm ngó đến tên cái trường đã đào tạo ra mình dữ lắm , chứ khg phải bằng cấp chổ nào cũng giống nhau , để ứng nghiệm với lời ông bà mình đã nói : "Con quan thì lại làm quan, con thầy chùa thì quét lá đa" !
Toàn Thắng

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2009

Re: [Ex68] Chuyện về đường con cái

Cảm ơn bạn Phúc đã có 1 bài dài chia sẻ quan điểm , về 1 đề tài mà Cầu tôi đưa ra cách nay vài tháng : Ở tuổi mình , nên có thêm con nữa không ? , khi bà xã mình ( sức khoẻ và tuổi còn trong giới hạn cho phép ) đề nghị có thêm ....
Lúc ấy Các Bạn , khoảng 7 người , biểu quyết 100 % là : " ở trường hợp cậu , cậu nên có tiếp " ...
Đến giờ này , cũng như từ cách nay 4 năm , Cầu tôi vẫn thấy không cần thiết phải có thêm nữa ....Cũng là 1 điều buồn cho bà xã , nhưng bíết thế nào được ... ???
Nay xin mượn 2 bài báo này , rất thực tế ,để phần nào phản ảnh những suy nghĩ của Cầu tôi về thân phận con người ... sức khoẻ , tiền bạc , không ai nói mạnh được , nhất là trong 1 xã hội trầm luân như hiện nay .
 
Bài thứ 1

Bài phỏng vấn cuối cùng của Huỳnh Phúc Điền

Tầng 10, khu B1, Bệnh viện Chợ Rẫy, TP HCM, suốt nửa tháng qua tấp nập nhiều nghệ sĩ nổi danh lui tới. Bởi nơi này cũng có một người tiếng tăm không kém đang điều trị bệnh ung thư gan thời kỳ cuối. Huỳnh Phúc Điền nằm đó.
> Huỳnh Phúc Điền qua đời/ Nước mắt tiếc thương/ Bạn bè chia sẻ

Thân thể phù nề, mắt vàng hằn những vệt máu đỏ nhưng mặt mày vẫn tươi tỉnh. Điền luôn truyền cho người đối diện một nghị lực sống phi thường, một trái tim quả cảm, chấp nhận đối diện với cái chết, không hề trốn chạy hay buông xuôi. Trên giường bệnh, người đạo diễn đã trải lòng mình về cuộc đời, về sự nghiệp. Cho đến những giờ phút cuối cùng, anh vẫn lạc quan và chu đáo chuẩn bị cho vợ con về sự ra đi mãi mãi của mình.

Huỳnh Phúc Điền vẫn đầy trăn trở trong những ngày cuối của cuộc đời. Ảnh: ST.

- Một cậu bé tỉnh lẻ, theo học trường Sân khấu rồi nổi danh trong làng âm nhạc và trở thành một trong rất ít đạo diễn thành công nhất tại Việt Nam. Anh nghĩ gì khi cuộc đời đã cho anh quá nhiều vinh quang nhưng nghiệt ngã thay lại ban thêm căn bệnh quái ác, đang ngày đêm giày vò thể xác lẫn tâm hồn khi chỉ vừa bước sang tuổi 39?

- Kỷ niệm là thứ tôi trân trọng nhất lúc này. Khi phải đối diện với tử thần, cho dù đang ở tuổi nào, bạn cũng phải sống với kỷ niệm. Đó chính là thứ giúp tôi đủ sức chống chọi với nỗi đau. Hơn 20 năm trước, tôi một thân một mình lên Sài Gòn học hành, lập nghiệp. Thành phố này cho tôi nhiều thứ: kiến thức, tài sản, sự nghiệp, danh vọng, bạn bè và trên hết là một gia đình êm ấm.

Nằm trên giường bệnh, trong cơn đau đớn tột cùng của thể xác, cuốn phim đời cứ mãi chạy trong tôi. Sự nổi tiếng luôn là động lực để tôi vươn lên trong cuộc sống nhưng cũng tạo nên áp lực trên đôi vai người cha, người chồng, trụ cột gia đình. Vì thế, tôi phải lăn xả vào công việc, sống chết với nó.

Nghề đạo diễn buộc tôi phải sáng tạo không ngừng nghỉ. Bởi không có cái mới, khán giả dễ quay lưng. Tôi yêu nghề, vì vậy từng có đêm trằn trọc, đau khổ, day dứt vì nó. Nhưng cũng nhờ nó mà tôi được vợ. Tôi nhận được những vinh quang hôm nay cũng nhờ vợ, người chưa bao giờ khóc trước mặt chồng, nhưng lại âm thầm gạt nước mắt khi một mình đối diện với sự thật. Hải Anh, vợ tôi, là người tôi sẽ phải mang ơn trong cuộc đời này và mãi mãi những cuộc đời sau nữa nếu có kiếp luân hồi.

Đạo diễn Huỳnh Phúc Điền cùng vợ và hai con. Ảnh: ST.

- Anh nổi tiếng trong giới nghệ sĩ không chỉ bằng tài năng mà còn vì nghị lực sống. Nhìn 2 con, bé Chò 11 tuổi và bé Mi 5 tuổi, chắc hẳn người cha như anh rất đau lòng. Anh đã chuẩn bị gì lúc không còn bên cạnh các con?

- Tôi may mắn có hai đứa con xinh xắn, ngoan hiền. Nhưng rồi đôi lúc chợt nghĩ, phải chi mình đừng lập gia đình, như vậy sẽ không để lại nỗi đau, sự mất mát quá lớn mà lẽ ra ở tuổi đó chúng không phải nhận lãnh. Thời gian điều trị ở Singapore gần 2 năm, tôi phải đón và tiễn con trai sang thăm nhiều lần. Qua lớp cửa kính sân bay, tôi cắn môi bật khóc. Giọt nước mắt đàn ông cứ mãi tuôn từ đôi mắt vàng vọt vì bệnh. Lòng tôi se thắt lại chẳng phải do nỗi đau bệnh tật mà vì con tim như bị bóp nát bằng tình phụ tử. Tôi không thể ra đi trong lúc này, khi hai con còn quá bé như thế. Nhưng định mệnh, ác thay lại buộc tôi phải chuẩn bị hành trang.

Bé Chò mãi nói với tôi: "Con yêu nghệ thuật vì tình yêu ba quá lớn". Chò viết một kịch bản đầu tay dài 3 trang giấy học trò, tôi đã đọc và sửa lại. Tôi còn dạy con quay phim, thiết kế sân khấu. Tôi là người cứng rắn mà phải ngậm ngùi khóc thầm khi nghe con trai thủ thỉ: "Điều con sợ nhất bây giờ là bệnh tình của ba sẽ nặng thêm. Thấy ba uống nhiều thuốc, con lo lắm. Giờ con cũng hết mong làm nghệ thuật, chỉ mong mình là bác sĩ để chữa bệnh cho ba. Khi ba mệt, con tự giác làm bài tập ở nhà, học bài hoặc luyện tiếng Anh. Ba dạy con phải tự lập, không được dựa vào người khác, là con trai phải nên như thế nào. Ngày trước con hay lười, nhưng từ khi biết ba bệnh nặng, những việc nhỏ ở nhà con tự làm hết".

Còn bé Mi quá nhỏ nên chưa thể hiểu chuyện gì xảy ra với ba, chỉ biết ôm tôi thật chặt vào lòng mỗi khi đến bệnh viện. Tôi luôn cảm thấy có lỗi với vợ con vì chưa làm tròn trách nhiệm. Ước gì tôi có được hai lần sinh tử để sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện.

- Anh trở bệnh nặng khi trong tay đầy ắp những dự án. Nhiều người trong giới thấy Huỳnh Phúc Điền chỉ thật sự dừng lại khi không thể đứng vững trước bệnh tật. Với gia đình, anh đầy bổn phận, nhưng còn công việc thì sao, anh có tiếc nuối gì không?

- Tôi đã lên kế hoạch thực hiện chương trình Duyên dáng Việt Nam, lấy tên là "Trở về", dự kiến tổ chức vào tháng 5/2009 nhưng rồi vì vài lý do phải dời lại đến đầu năm 2010. Chắc là tôi không kịp "trở về" rồi. Có một chút xao xuyến, bùi ngùi, chút buồn buồn, nhẹ nhõm, nhưng trên hết vẫn là tiếc nuối. Ai từng nhiều đêm mất ngủ cho một chuyến đi xa, từng nôn nóng đôi khi đến nghẹt thở chờ đợi giờ phút khởi hành mới hiểu thấu tâm trạng này. Chưa bao giờ tôi thấy mỗi phút giây còn tồn tại trên đời giữa bao người thân, bạn bè, đồng nghiệp lại đáng quý như lúc này.

Trở về là ý tưởng tôi muốn dành cho show diễn có thể nói là sau cùng của đời mình. Ở đó, tôi không chỉ trở về với âm nhạc, với sân khấu, với bao nghệ sĩ thân quen mà còn là sự trở về của bản thân. Kỷ niệm 39 năm hiện hữu trên cõi đời là hành trang để tôi thực hiện show diễn. Tôi tìm lại mình qua hình ảnh làng quê quen thuộc, với những mái nhà tranh xiêu vẹo giữa nắng vàng, với dòng sông tuổi thơ, nơi tôi từng nhảy ùm xuống đó, gột rửa mọi phiền muộn, âu lo của một thời trẻ con nghèo túng.

- Dường như mỗi phút giây bây giờ với anh là tất cả. Anh chấp nhận sắp xếp hành trang cho chuyến viễn du bất tận của đời mình?

- Chẳng ai muốn nói đến điều này cả nhưng tôi lại khác. Tôi muốn để lại trong ký ức các con về hình ảnh một người cha dám đương đầu với nghịch cảnh, chấp nhận chờ đón những gì tồi tệ nhất mà cuộc sống mang lại.

Tôi chẳng để lại gì quý giá cho con, nên còn chăng chỉ là những bài học về nghị lực sống. Mà điều đó được thể hiện qua những trang viết lưu lại trên báo. Sau này khi lớn lên, con tôi sẽ tìm đọc lại những gì ba nó đã suy nghĩ, đã nói, đã cảm nhận trước phút lâm chung. Tôi cũng đã viết, trải lòng trên những trang giấy về quá khứ.

Dù là người chu đáo, nhưng sự ra đi của anh để lại cho người ở lại nỗi đau quá lớn.
Chị Hải Anh thẫn thờ bên quan tài chồng. Ảnh: An Nhiên.

- Anh đang lên kế hoạch tổ chức một show diễn gây quỹ từ thiện giúp đỡ bệnh nhân nghèo bị ung thư gan. Anh đã làm được những gì?

- Thời gian điều trị tại Bệnh viện Chợ Rẫy, tôi đã chứng kiến nhiều bệnh nhân nghèo bị ung thư gan nằm chờ chết vì không có tiền. Số tiền quyên góp từ show từ thiện có thể không nhiều, nhưng quan trọng là tôi làm được điều gì đó cho họ. Khi dự án sắp thành hiện thực, tôi lại gục ngã vì bệnh trở nặng. Coi như tôi nợ họ một lời hứa. Thời gian và sức lực không cho phép tôi thực hiện ước mơ của mình. Show diễn này nếu làm được mới thật sự là điều tôi đáng để lại cho đời, còn lại tất cả chỉ là hư vô.

Nhiều khán giả hâm mộ đã động viên, an ủi tinh thần bằng những dòng chữ tình cảm trên blog của anh: "Ông vua của sân khấu âm nhạc hãy cố lên! Hy vọng còn được xem nhiều chương trình của anh", "Em vừa đọc một bài viết về anh. Em thực sự buồn lắm. Em quý nụ cười của anh. Mong anh luôn bình yên, anh nhé", "Cháu chúc chú vượt qua giai đoạn này", "Nếu bây giờ có một điều ước, con sẽ ước sao cho chú khỏi bệnh để được sống hạnh phúc bên gia đình, bạn bè và thực hiện những dự án còn ấp ủ", "Cầu xin phép màu đến với anh"…

Cảm ơn những trái tim đầy nhân ái. Khán giả luôn là động lực tinh thần lớn lao, cùng với gia đình, bè bạn giúp tôi vượt qua giai đoạn khủng hoảng nhất trong cuộc đời. Tôi tin vào luật nhân quả và đang dạy các con về điều đó.

 Bài thứ 2 :

Thứ tư, 1/7/2009, 13:31 GMT+7

Phụ huynh phờ phạc với tuyển sinh đầu cấp

Tình trạng quá tải ở bậc học mầm non và tiểu học đã khiến nhiều phụ huynh ở Hà Nội phải thức trắng đêm hoặc chen chúc nhiều giờ đồng hồ để có thể nộp được hồ sơ cho con đi học. VnExpress.net ghi lại hình ảnh này sáng nay.
> Thức trắng đêm xếp hàng nộp hồ sơ vào mẫu giáo

2h sáng, phụ huynh đứng, ngồi vật vạ trước cổng Mầm non Tuổi Hoa (Đống Đa, Hà Nội) để chờ tới sáng vào làm thủ tục nhập học cho con.
Sau một ngày làm việc mệt mỏi lại phải thức trắng đêm xếp hàng nộp hồ sơ, nhiều phụ huynh tranh thủ nằm vạ vật trên yên xe, vỉa hè, lòng đường...
Hơn 7 giờ sáng, các phụ huynh lại chen chúc đứng lấy số thứ tự vào làm thủ tục nhập học.
Theo nhiều phụ huynh, để con trẻ được học trong ngôi trường khang trang này, việc thức đêm như vậy cũng chẳng thành vấn đề.
Cũng trong sáng nay, hàng trăm phụ huynh đã chen chúc trong hội trường Tiểu học Nam Thành Công (Đống Đa, Hà Nội) để đăng ký cho con nhập học lớp 1.
Không khí ở đây cũng căng thẳng không kém so với bên trường mầm non. Nhiều phụ huynh cho biết cũng phải xếp hàng từ sớm để có được một suất học.
Nhiều người đã phải nghỉ việc hoặc nhờ bố mẹ tới làm thủ tục.
Sau vài tiếng hai bà cháu vất vả chen lấn, cô bé này cũng đã có được chỗ học trong năm nay.

chuẩn bị

Gớm , không ngờ các bác Ex nhà mình lắm tài thật mong các bác tiếp tục phát huy dùm .
Xin trở lại đề tài chính :
- Ngày du lịch sẽ không thay đổi , do đó mong các bác đăng ký gấp số lượng người tham dự cho Chương biết qua số điện thoại 0913680286 .
Ex 767

RE [Ex68] đ?i là 1 chuỗi đ?i thay và tự hoàn chỉnh ...

Hai hôm đi một vòng tròn,
Hỏi rằng sức khỏe có còn hay không ?

762

Thưa rằng "còn" chứ bạn hiền !
Đời là thay đổi triền miên đó bồ .

763 .


Nắng mưa là chuyện của trời
Thường hay thay đổi , bệnh người tôi yêu

806

đời là 1 chuỗi đổi thay và tự hoàn chỉnh ...

Hai hôm đi một vòng tròn,
Hỏi rằng sức khỏe có còn hay không ?

762

Thưa rằng "còn" chứ bạn hiền !
Đời là thay đổi triền miên đó bồ .

763 .

Đồng ý - Vỗ tay cái !!!


Hai hôm đi một vòng tròn,
Hỏi rằng sức khỏe có còn hay không ?

762

dã ngoại

Các Bạn thân mến ,
Sau khi bàn bạc thêm với Ân và Chương , cân đối nhiều góc cạnh + những thuận tiện của nhiều bạn...
BTC cùng thống nhất là vẫn giữ nguyên thời điểm và chương trình của cuộc dã ngoại sắp tới ( như đã bàn trong cuộc họp ngày 28/6 ).

HỮU CẦU .

Chuyện về đường con cái

Hôm họp mặt vứa rồi ở nhà LT, Ex Tui mới biết nội dung cuộc hội ý khẩn cấp do LT khởi xướng sau khi viếng đám tang ở nhà Ex Tuấn lúc trước đây. Đó là chuyện về con Trai, con Gái, và có nữa hay thôi. Lỡ hung hăng sẽ viết 1 bài về đề tài này để góp ý với anh em nên hôm nay đành phải đăng đàn.

Bài này Ex Tui viết nghiêm túc, không cà rởn và viết để chia sẽ với những Ex đồng cảnh ngộ như ex Tui về đường con cái: có Tẻ không có Nếp, hoặc ngược lại.


PHẦN 1: CỰC ĐOAN
Lúc còn tuổi thanh niên tôi có ý nghĩ rất cực đoan về cách sống, về chuyện vợ chồng, con cái. Điều này bây giờ tôi đoán chừng là ở tuổi đó không phải chỉ mình tôi. Thưở đó tôi có quan điểm về cách sống như thế này: sống tự do, sống giàu, chết giàu, không sống bị ràng buộc, sống nghèo và chết nghèo. Tôi nhất định với lòng mình là không vợ con gì cả. Sống đếm 50t sẽ kê súng vào đầu và “Bùm” 1 phát, xong! Tôi chán ghét cái cảnh lúc nhúc, chen chúc của Saigòn mà nguyên nhân thì tôi cho rằng là do sinh đẻ quá nhiều.

Càng thêm tuổi thì cái tư tưởng cực đoan ấy cũng nhạt nhòa dần đi. Rồi thì tôi cũng lấy vợ. Lấy vợ vài năm rồi tôi cũng quyết định có con với ý nghĩ là chỉ có 1 con thôi. Với tôi thì trai hay gái cũng được. nhưng theo ước muốn của hai bên nội ngoại, vợ chồng tôi quyết định sẽ sinh con trai. Thế là bắt đầu “công cuộc sinh con trai”. Tôi tìm mua các loại sách về “sinh con như ý muốn” để nghiên cứu. Các biện pháp để sinh con trai mà tôi đọc được trên các sách được chọn lọc và mang ra áp dụng. Kết quả cuối cùng là 1 thằng con trai khỏe mạnh, đúng như kế hoạch.

Tám năm sau, tôi vẫn chỉ có 1 thằng con trai vì vẫn mang tư tưởng chỉ nên có 1 con thôi. Tôi có nhiều người quen, bạn bè làm ăn lớn hơn tôi nhiều tuổi. Vài lần dự buổi họp mặt gia đình họ thật đông vui, và quan trọng nhất là thấy chúng có anh em để giúp đỡ, hổ trợ nhau trong công việc làm ăn. Chứng kiến những gia đình này, tôi lo sợ khi con tôi ra đời sẽ bơ vơ lạc lõng vì thiếu anh em. Cái ý nghĩ chỉ có 1 con cũng dần tàn lụi như cái tư tưởng sống độc thân tự do trước đây. Tôi quyết định phải sinh thêm con. Lần này đối với tôi thì vẫn vậy, trai gái đều được, nhưng vợ tôi lại muốn có con gái. Thế là công cuộc sinh con theo ý muốn tập 2 lại bắt đầu. Mục đích lần này là con gái. Thấy lần đầu áp dụng phương pháp "sinh con như ý muốn" thành công, tôi tiếp tục sử dụng để sinh con gái. Nhưng lần này thì không được như ý: đứa con thứ hai của tôi cũng là con trai. Tôi nghiệm ra rằng lần đầu sinh con trai theo như ý muốn cũng có thể chỉ là hên xui chứ không do các phương pháp mà tôi đã áp dụng. Cái sắc xuất 50/50 này không biết đâu mà lần.

Khi có đứa con đầu, tôi 30t, đứa thứ hai thì tôi đã gần 40t. Khi đứa con đầu được vài ba tuổi, ba mẹ tôi, nhất là mẹ tôi, cứ khuyên tôi nên sớm có thêm vài đứa nữa, nhưng tôi nào có nghe. Sau khi sinh đứa thứ hai, mẹ tôi lại bảo vợ chồng tôi nên kiếm thêm mụn con gái. Và rồi cũng lại điệp khúc “nhưng tôi nào có nghe”!

PHẦN 2: PHẢI QUYẾT ĐỊNH CÓ NỮA HAY THÔI
Lại 10 năm trôi qua. Tôi đã gần 50t. Vợ tôi kém tôi 1t. Ở cái tuổi này cái ước muốn có mụn con gái bắt đầu hình thành và nó cứ tăng dần theo năm tháng. Vợ tôi cũng muốn nên thường rù rì rủ rỉ vào tai tôi: “ Em mang nặng đẻ đau mà còn không sợ thì anh sợ gì? Em mang bầu, sinh đẻ chứ có phải anh đâu mà anh sợ? E đẻ cho anh 2 đứa con trai giống y anh để nối dõi, còn em lại không có mụn con gái nào để giống em! Vợ chồng mình đẻ con gái chắc nó đẹp lắm.v.v…” và những câu tương tự khác để thúc giục tôi kiếm mụn con gái. Vợ tôi muốn, ba mẹ tôi muốn, mọi người trong gia đình đều muốn, và quan trọng nhất là tôi cũng muốn, và có lẽ tôi còn muốn nhiều hơn họ nữa. Vậy mà tôi vẫn dùng dằng không quyết vì tôi sợ. Tôi sợ gì? Tôi sợ rủi ro. Tôi sợ cái tuổi già của cả hai vợ chồng sẽ tạo ra 1 đứa con không lành lặn, bình thường. Tôi sợ viêc sinh đẻ sẽ có hại cho sức khỏe của vợ tôi. Tôi sợ vì chỉ để thỏa mãn ước muốn hôm nay của mình mà gây hậu họa cho vợ và con mình. Là người chồng, người cha, tội sợ và không cho phép mình ích kỷ. Nếu tôi biết chắc chắn vợ tôi và đứa con muốn sinh đều sẽ mạnh khỏe bình thường thì chắc là tôi có thêm đứa con thứ ba, thứ tư rồi. Cuộc chiến đấu giữa ước muốn ó mụn con gái và trách nhiệm cứ dai dẳng trong tôi. Nếu cùng với thời gian, ước muốn càng dữ dội, càng mãnh liệt hơn thì cũng cùng với thời gian cái nguy cơ rủi ro mà tôi nêu ở trên cũng càng lớn hơn. Cuộc chiến đấu trong tôi cũng dằng co mãnh liệt hơn. Lý trí vẫn tiếp tục thắng, nhưng với tỷ lệ ngày càng khít khao chứ không thắng với tỷ lệ áp đảo như lúc đầu. Đôi khi tưởng chừng phe ước muốn đã lật ngược thế thắng thua trong cuộc chiến này. Thêm vào đó, cường độ các yếu tố thúc đẩy bên ngoài cũng mạnh mẽ hơn. Vợ tôi biết tôi ao ước có đứa con gái (cũng không loại trừ vợ tôi có thể lo lắng tôi “gởi nơi khác”) nên lại càng muốn sinh con hơn. Ba mẹ tôi đã quen hủ hỉ với đứa cháu nội, nay nó đã lớn, có thích sống riêng tư thì lại càng mong tôi có con nhỏ để được bồng bế, hủ hỉ với cháu.

Cuộc chiến cứ thế kéo dài cho đến bây giờ, tôi 53t và vợ tôi 52t, và kẻ chiến thắng vẫn là lý trí.

Tôi biết về mặt dân số, việc chủ trương “ mỗi gia đình chỉ nên có 1-2 con” là đúng. Tuy nhiên nếu cho thời gian quay trở lại tôi sẽ lên kế hoạch để có 4 đứa con: Con gái đầu, con gái út và 2 cậu con trai ở giữa. Đó thật sự là suy nghĩ hiện nay của tôi.

Trong 4 năm chiến tranh tư tưởng vừa qua, nếu vợ tôi nhỏ hơn tôi nhiều tuổi, tức là các rủi ro, về sức khỏe của vợ tôi và sự bình thường của đứa con mà tôi định sinh ra, được giảm thiểu nhiều hơn thì kẻ chiến thắng sẽ không phải là lý trí mà là ước muốn có mụn con gái. Tôi biết là như vậy

PHẦN KẾT: CÁ KHÔNG ĂN MUỐI CÁ ƯƠN
Đến nay tôi hoàn toàn không ân hận gì vì đã nói không với việc muốn có thêm cô con gái, nhưng tôi lại hối hận về việc đã không coi trọng những lời khuyên của ba mẹ tôi. Bây giờ tôi luôn cố gắng khuyên nhủ, góp ý, truyền đạt những kinh nghiệm mà tôi đã có được trong cuộc sống cho những đứa con của tôi. Nhưng tôi cũng biết rằng cùng với sự bồng bột, suy nghĩ cực đoan của tuổi trẻ, sự hãnh tiến của thế hệ văn minh đi sau, những đứa con của tôi cũng sẽ lơ là với những lời khuyên nhủ, góp ý của ba mẹ chúng. Lúc xưa tôi cũng vậy mà!

Ex Fuc

Vui Hè & Hinh Anh

1) Vui he:
* Thời điểm: Ex Tui de nghi di trong T7 de cac chau lop 12 có thể tham gia. khong can to chuc hop mat T8 nua
* Thời gian: 2 ngay là vua, 3 ngay nhieu ban khong thu xep duoc cong viec de di, chang han nhu Ex Tui, Ex Lam, Ex Lien, Ex Vuong....
* Gợi ý: 2 ngay nay nen di that som, ve tre. Ngay dau di som, ghe Ex Dinh voi cac tro sinh hoat vui choi xo so, phat qua, phat thuong cho cac chau, 10:30 an trua som, 11:30 khoi hanh di tiep ra Mui ne. Truoc 3:00 se den Mui ne, nhan phong, tam bien (luc nay troi mat, tam la vua, ra som qua nhieu quy ba quy co -va ca nhieu quy ong nua- khong dam xuong bien dau)
2) Hinh anh: Ex Tui tiec wa. ko dc coi tam hinh xem ex tui dep trai, duyen dang, hap dan, loi cuon den muc do nao? Ex Tui cung khong he de doa la se tung hinh " te nhi" len blog, chi co noi rang no " wa du doi" nen khong dam dua len thoi.

Ex Fuc

Re: bà goá ?

Thua anh em
DR nghi la nen di 2 ngay [cang it ngay cang nhieu anh em co dieu kien tham gia].
De nghi LP 767 hay Mr Trum 813 len ngay chuong trinh so bo de lam co so cho anh em bo sung gop y vao.
Ex 772