Chủ Nhật, ngày 05 tháng 7 năm 2015

CÂU CHUYỆN VỀ DIỄN ĐÀN Ex68

Bác PGS 799 và các Bác thân mến.

Thời gian vừa qua Extui bận công việc quá nên không tham gia post bài lên diễn đàn thường xuyên như trước đây do đó cũng không vào diễn đàn. Cũng trong thời gian đó có nhiều Ex gọi hỏi và cho biết không thể vào diễn đàn được. Từ đó extui tìm hiểu thì thấy rằng hiện  nay Google tăng cường bảo mật nên việc đăng nhập vào blog không đơn giản như trước. Diễn đàn của chúng ta để tự do cho anh em ai cũng có thể vào để viết bài nên nó càng khó hơn vì nhiều người cùng sử dụng nên khi mình đăng nhập vào nó sẽ hỏi tùm lum. Nếu bác nào trả lời đúng thì vào trót lọt và ngược lại. Đặc biệt là Gmail để đăng ký blog nảy (exluro68@gmail.com) lại do bác Anh sui tui đang sử dụng nên nó bảo mật cho bác ấy ghê gớm lắm.

Lại có thời gian extui chỉ mở lên coi thôi mà nó cũng bắt đăng nhập (thông thường chỉ vào post bài mới cần đăng nhập, xem và đọc thì không) mò mãi thì mới phát hiện một bác nào đó (hoặc ai đó) đã cài đặt chế độ chỉ có thành viên mới xem được (thay vì công cộng, pulic) tức là phải biết Pass mà đăng nhận vào. Extui đã chỉnh lại và anh em cho biết đã vào xem được bình thường.

Rồi lại có thời gian những comment, chia sẻ bên facebook nó tự động nhảy vào blog ngoài ý muốn (cả bài của extui và các ex có tham gia fb nó đều nhảy vào đầy rẫy cả blog vì fb thì đơn giản và thuận tiện hơn nên anh em comment, chia sẻ khá nhiều). Bác 799 đã than phiền về việc nảy. Extui tìm đường chặn nó và đã thành công. Chính extui đã làm vệ sinh blog là xoá hết những cái từ fb nhảy vào.

Mới đây bác 799 post bài về lễ nhậm chức chánh xứ Hà Đông của ex Hùng Vũ, Extui đã chỉnh lại (ko sửa) cho nó đẹp đẽ (vì bác Post từ Iphone nó vào tùm lum có cả những phần ko cần thiết vì lặp lại của những mail trước đã có rồi.) và còn thêm đường liên kết để xem hình nữa.

Cách nay mấy ngày (không nhớ chính xác) extui vào xem thì thấy vẫn còn bài đó nhưng lại có thêm mấy bài nhảy từ Fb qua tôi đang lo nó tái bệnh cũ vì mình trị chưa đúng thuốc tính để vài hôm xem sao. Nhưng hôm nay thấy bác 799 la làng, extui vào xem thì quả thực bài đó đã biến mất cùng với những bài từ Fb chạy vào. Thấy lạ quá và để trả lời bác 799 nên extui liền ngồi viết bài này để bác và anh em được rõ.

Vậy bác nào đã "lỡ tay" thì nên tự thú trước bình minh để bác 799 khỏi bức xúc. Loạt bài Cuối Tuần cũng ko biết của bác nào vậy ai là "tác thật" xin vui lòng cho biết để anh em cám ơn. Extui đoán là DR chứ không phải ExLiên như bác 799 "nghi". Đề nghị anh em viết bài hoặc chia sẻ nên ghi tên và dán nhãn nữa để tiện thống kê.

Mong anh em post nhiều nhiều cho diễn đàn sôi trở lại. 
Đang chờ lớp đi nghỉ hè 2015.

Thân 813

Ps : Xin anh em bảo mật địa chỉ Email gởi bài vào blog vì extui thấy có nhiều bài tùm lum nhảy vào blog qua đường Email. Anh em để ý nhiều khi bài gởi từ Email nó hiện luôn dòng trạng thái "bài này đã được gởi từ Email... đó" cho cả thế giới cùng biết cách gởi vào.

Riêng Anh sui, đã từ lâu rồi extui thấy bài anh gửi qua mail rất nhiều, dường như đều đều tuần nào cũng vài bài, nhưng không hề thấy các bài này xuất hiện trên blog. Ko hiểu tại sao??? Hay là anh ko có dc mail của blog. Xin cho biết nếu đúng thế thì extui sẽ gửi cho anh.

Xin cám ơn

Thứ Bảy, ngày 04 tháng 7 năm 2015

Tự do ngôn luận!

Các Ex 68 thân mến!
Blog là của Anh Em. Cần các Thông tin về nhau? Mình có lòng?
Sao Bác nào lại xoá hết Thông tin? Nếu vậy blog này đừng nên tồ tại!!!
Ex Phụng 799

Đã gửi từ iPhone của tôi

Thứ Sáu, ngày 03 tháng 7 năm 2015

Cuoi tuan




                                                                                             “Ơn Ta đủ cho ngươi ….”  2 Cr 12, 9
CA SĨ JULIO
"Vào một tối năm 1963, bốn chàng trai trẻ lên ô tô đi từ thành phố Majadahonda đến thành phố Madrid. Cả bốn người là bạn tốt của nhau và cùng tận hưởng một chuyến đi đêm, đó cũng là chuyến đi họ không bao giờ quên được.
Julio Iglesias là một trong bốn người ngôi trên xe tối hôm đó. Mơ ước của anh là trở thành cầu thủ đóng đá chuyên nghiệp, để được chơi cho đội bóng mà anh yêu thích từ khi còn bé- Real Madrid. Real Madrid vừa ký hợp đồng với Julio vào vị trí thủ môn và anh được kỳ vọng sẽ trở thành thủ môn số một trong đội tuyển quốc gia Tây Ban Nha. Cuộc đời không thể tuyệt hơn với Julio, anh là một ngôi sao đang lên, nhưng ước mơ của anh kết thúc vào cái đêm định mênh đó.
Tầm 2g00 sáng, chiếc xe chở Julio và mấy người bạn gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng. Julio tỉnh lại trong bênh viện Eloy Gonzalo ở Madrid và phát hiện ra mình bị liệt nữa người. Các bác sĩ nói rằng anh sẽ nằm trên gường 18 tháng với hy vọng phần xương sống bị tổn thương có cơ may lành lại. Ngay cả thế, chuẩn đoán bệnh tình của anh cũng không có gì sáng sủa. Không có gì chứng tỏ việc Julio có thể đi lại được. Nhưng có một điều chắc chắn, sự nghiệp bóng đá của anh đã chấm dứt.
Hằng đêm, suốt mười tám tháng trong bệnh viện, Julio chỉ biết nghe đài và làm thơ- những dòng thơ buồn, trâm ngâm, trữ tình, tự vấn về thân phận con người và ý nghĩa cuộc sống. Khi đọc những dòng thơ Julio viết, một trong những nam y tá phụ trách chăm sóc anh tên là Eladio Magdaleno đã đưa cho Julio một cây ghi ta và khuyến khích anh phổ thơ thành nhạc.
Ca hát trở thành thú vui của Julio, một cách để quên đi những ngày tháng hạnh phúc khi còn là vận động viên. Mỗi ngày trôi qua, ca hát đã trở thành niềm đam mê hơn là một trò tiêu khiển. Và chỉ sau một khoảng thời gian ngắn, anh đã phổ nhạc được các bài thơ của mình.
Mười tám tháng trôi qua, Julio đã phục hồi sau chấn thương, anh quyết định quay lại Đại học Murcia để tiếp tục việc học của mình. Về sau, Julio sang Anh để nâng cao khả năng Anh ngữ. Thỉnh thoảng vào cuối tuần, anh biểu diễn ở quán Airport, chuyên hát lại những bản nhạc nổi tiếng thời bấy giờ của Tom Jones, Engelbert Humperdinck và The Beatles.
Khi Julio trở về Tây Ban Nha, anh đem bản nhạc đầu tiên của mình đến một phòng thu ở Madrid và nhờ họ giới thiệu một ca sĩ. Người quản lý sau khi nghe Julio trình bày tác phẩm đã tỏ ra bối rối. Tại sao người như Julio lại cần một người khác hát nhạc của mình? Julio là người đàn ông đẹp trai đầy hấp dẫn với mái tóa đen tuyền, đôi mắt to màu nâu, nước da rám nắng min màng và một nụ cười có thể khiến bao phụ nữ tim đập chân run. Anh còn sở hữu một chất giọng đặt trưng, cao độ hoàn hảo.
Người quản lý hỏi:
- Tại sao anh không tự hát nhạc của mình?
Julio đáp:
- Bởi tôi không phải là một ca sĩ.
Nhưng sau cùng, Julio Iglesias cũng làm theo lời khuyên của vị quản lý và biểu diễn một trong những bài hát của mình trong một cuộc thi âm nhạc tại Tây Ban Nha. Vào năm 1968, hơn năm năm sau vụ tai nạn gần như hủy hoại cuộc đời anh, Julio giành được giải nhất tại Liên hoan ca nhạc Benidorm với bài hát La Vida Sigue Igual (Cuộc sống vẫn tiếp diễn) và ngay sau đó, anh được mời ký hợp đồng thu âm với hãng Columbia Records. Anh trở thành nghệ sĩ có số đĩa bán chạy nhất trong lịch sử âm nhạc Mỹ La-tinh và là một cái tên nổi tiếng toàn thế giới. 

Thứ Sáu, ngày 26 tháng 6 năm 2015

Cuoi tuan



Hãy mặc cho con bộ đồ màu đỏ
Công vic ca tôi là chăm sóc nhng đa tr mang trong người virus gây ra căn bnh AIDS. Nhng mi quan h tôi có được vi nhng đa tr đc bit này chính là món quà vô giá đi vi tôi. Tôi xin k cho các bn nghe câu chuyn v lòng can đm ca mt cu bé tên là Tyler. Khi mi sinh, Tyler đã b lây nhim HIV t người m. T lúc còn là mt đa bé sơ sinh, em sng được là nh vào rt nhiu loi thuc. Đôi khi, em cũng cn phi được tr giúp th bng oxy.                             
Thế nhưng, Tyler không chu gc ngã trong bt kỳ mt phút giây nào trước căn bnh chết người này. Chúng tôi vn thường thy cu chơi đùa hay chy nhy dưới sân, va mang trên vai chiếc ba lô trĩu nng thuc men, va kéo lê theo mình chiếc xe đy cha bình oxy đ th.       
Ni
m vui tr thơ ca Tyler đã mang li cho cu bé sc mnh và khiến tt c chúng tôi, nhng người biết cu đu rt đi ngc nhiên và xem đây là mt kỳ tích. M ca Tyler nhn thy cu bé chy quá nhanh nên bà mc cho cu b đ màu đ. Bng cách y, mi khi nhìn ra ca s đ trông chng Tyler chơi đùa trên sân, bà đu có th d dàng nhn ra cu ngay.                                                                                  
 Căn bnh đáng s y cui cùng ri cũng h gc ngay c mt cu bé đy ngh lc như Tyler. Cu yếu dn, và bt hnh thay, c m cu cũng trong tình trng như vy. Đến lúc thy cu bé sng không được bao lâu na, m Tyler trò chuyn và an i rng bà cũng sp chết và bà s sm bên cnh cu nơi Thiên đường.
Vài ngày tr
ước khi qua đi, Tyler ra hiu cho tôi đến gn bên giường ca cu và thì thm rng: “Con sp chết ri cô . Nhưng con không s đâu.                                 

 Khi con chết, xin cô hãy mc cho con b đ màu đ. M đã ha là cũng s đến Thiên đường vi con. Khi m đến, có l lúc y con đang chơi vi các bn, và con mun m d dàng nhn ra con ngay”.



SỐNG VÀ CHẾT
"Xưa bên Nhật bản có một ông vua kia sưu tập được 100 chiếc bình cổ rất quý hiếm. Nhà vua trưng bày trong một chiếc tủ kính cho triều  thần chiêm ngưỡng.   

   Một hôm có viên quan đại thần tò mò cầm một chiếc bình ra quan sát và sơ ý đánh rơi bể nát. Vua tức giận sai thị vệ mang viên quan kia ra ngòai chém đầu.
Bấy giờ một viên quan khác liền đến bên chiếc tủ đựng các bình quý hiếm kia, dùng vai đẩy cho tủ đổ làm tất cả 99 chiếc bình đều bể tan...  
Vua rất tức giận ra lệnh trừng phạt thật nặng kẻ đã cả gan làm điều này. Nhưng trước khi chém đầu, vua hỏi viên quan đại thần thứ hai rằng: 
- Tại sao khanh lại dám làm chuyện tầy đình như vậy? 

Viên quan đại thần đáp: 
- Hạ thần thấy chỉ vì sơ ý làm bể một chiếc bình cổ, mà bệ hạ truyền giết chết một bề tôi trung thành. Thế thì 99 chiếc còn lại kia có thể sẽ làm cho 99 người khác phải chết. Vậy còn ai giúp bệ hạ cai trị thần dân trăm họ? Do đó hạ thần đã cố ý xô đổ để một mình hạ thần phải chết thôi. 
Sau khi nghe viên quan nói xong vua liền tỉnh ngộ nên đã truyền tha chết cho cả hai." 



Cứu sống xác chết
Có một vụ cháy lớn tại bệnh viện. Sau khi dập tắt đám cháy, một lính cứu hỏa báo cáo với chỉ huy:
- Lửa đã bị dập tắt hoàn toàn. Tại tầng hầm chúng tôi đã cứu được 9 nạn nhân, đã hô hấp nhân tạo làm hồi tỉnh được 4, còn 5 người kia rất tiếc đã chết.

Viên chỉ huy nghe xong liền ngất đi. Một lúc sau, tỉnh lại ông ta mới thều thào nói:

- Chúa ơi! Dưới tầng hầm là nhà xác của bệnh viện mà

Cuối tuần

Chào các bạn hiền,

Lâu nay, có bạn nào đó đã âm thầm sưu tầm và post các bài có tiêu đề "Cuối tuần". Với mình thì thật là tuyệt!. Bài mới nhất "Một lá thư sai chính tả" rất hay và cảm động.
Mình đoán hoặc là từ một Exa nào chăng?

Được đọc rồi, cũng thấy cần có lời cám ơn "Cám ơn bạn rất nhiều". 
Mong cứ cuối tuần là lại có bài hay để đọc.

ExLiên.

Thứ Bảy, ngày 20 tháng 6 năm 2015

Giáo dục VN 'đẽo cày thành tăm' - BBC Tiếng Việt

Kính gửi các Cha bạn, và các Bác Ex 68 thân mến,
Bác Phước Nguyên tên trên Facebook còn gọi là PHT của lớp 68 chúng ta đã "bảo" Em làm một ngông cuồng là cho ý kiến về bài "pót" lên trang mạng xã hội của Bác Hồng Công Công! Mình không dám múa rìu qua mắt Sếp và các cao nhân khác trong lớp nên kính nhờ các Cha bạn các Bác cho nhận xét như gợi ý của Bác Phước nguyên tự "Hủ tiếu"!
Thành thật cám ơn!
Ex Phụng 799
http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2015/06/150619_viet_education_nguyenkhacmai.shtml?ocid=socialflow_facebook%3FSThisFB


Đã gửi từ iPhone của tôi

Thứ Sáu, ngày 19 tháng 6 năm 2015

Cuoi tuan

Chuc mừng Father day

Mt lá thư sai chính t
Giờ trả bài tập làm văn luôn là giờ sôi động nhất vì thầy giáo thường đọc cho cả lớp nghe hai bài, bài được điểm cao nhất và bài có điểm thấp nhất. Tất nhiên, bài cao điểm được những tràng pháo tay và bài điểm thấp là những trận cười, chưa kể sau đó còn hình thành nên nhiều giai thoại từ những câu mà thầy nhận xét là "què, cụt, thiếu sức thuyết phục...". Và giai thoại này đôi khi còn lan truyền ra cả các lớp khác mà tác giả của nó chỉ còn cách là lấy cả hai tay mà che mặt lại. Cả lớp đứa nào cũng hồi hộp khi xấp bài trên tay thầy đã vơi nhiều rồi mà bài của mình còn chưa thấy đâu.Hôm nay, như thường lệ, thầy mở cặp lấy xấp bài ra là cả lớp nhấp nhỏm. 
Với đề ra là "Hãy kể lại một kỹ niệm sâu sắc của em", thầy đã nói rằng lớp có bốn mươi học sinh thì chắc chắn sẽ có bốn mươi kỷ niệm khác nhau, không như khi chứng minh trích đoạn nào đó bị thầy chê là đơn điệu, chúng tôi thường chống chế " Thầy ơi, học cùng nhau thì làm sao mà dẫn chứng không trùng lập nhau được." Khác thường, là thầy đưa xấp bài cho trưởng lớp chỉ giữ lại một bài. Chỉ một! Đứa nào cũng nhón người nghểnh cổ cho cao lên một chút để cố nhìn cho ra tên của ai và được mấy điểm nhưng không được. Bài hay nhất? Dở nhất? Giỏi văn nhất lớp là Kim Chi. Nhưng rồi dự đoán của chúng tôi tiêu tan khi Kim Chi với tay nhận bài của mình từ tay trưởng lớp. Vậy là thầy giữ lại bài dở nhất rồi! Cả lớp chuyển ánh mắt nhìn về phía Cường với tiếng cười khúc khích. Cường thường có những câu văn kiểu như " Đi một ngày đàng học một sàng khôn, vậy nên chúng ta phải đi nhiều ngày hơn nữa"...

Nhưng rồi Cường cũng nhận được bài của mình. Vậy thì của ai? Hay? Dở? Làm sao biết trước được bài sẽ đọc lên hôm nay là của ai! Trời, môn văn...Có khi bài trước mới được 6 điểm với lời phê " Lối hành văn trong sáng, nên đọc nhiều để dẫn chứng phong phú hơn" thì bài sau nhận được ngay điểm 4 với lời phê " Quá lan man dông dài!" Điểm bảy môn văn của thầy là một ước mơ xa! Ngay cả Kim Chi cũng nói vậy. Chúng tôi nhìn theo tay của trưởng lớp cho đến khi bài cuối cùng được phát ra. Chỉ mình Dũng là chưa có.
Không hẹn mà cả lớp đều ngạc nhiên nhìn về phía Dũng, tác giả bài văn trên tay thầy. Tránh cái nhìn của cả lớp, Dũng ngoảnh ra cửa sổ. Không thấy mặt Dũng nhưng có thể thấy rõ hai vành tai và cổ của Dũng đỏ ửng. Dũng là học sinh trường huyện mới chuyển về lớp tôi được hai tháng nay. Không có gì nổi trội, nơi Dũng cái gì cũng bình thường và chưa có gì tỏ vẻ ra là đặc biệt về môn văn cả. Vậy mà điểm 8. Phải, điểm 8! Chúng tôi nhìn rõ số 8 đỏ chói trong ô điểm khi thầy đưa tay sửa lại cặp kính trên sống mũi, cử chỉ quen thuộc mỗi khi thầy xúc động. 
Giọng thầy trầm trầm: "Kỷ niệm sâu sắc nhất của em là khi nhận được thư của ba em. Nhà em nghèo lắm nhưng ba má cho em ra phố học để sau này em có thể làm được điều gì đó tốt đẹp hơn. Cho em ra phố, ngoài việc phải kiếm tiền làm thêm để có tiền trang trải chuyện học hành của em, ba em còn phải làm những việc mà khi ở nhà em có thể đỡ đần được cho gia đình. Chưa bao giờ ba má viết cái gì cả. Hồi em còn ở nhà, mỗi khi cần viết thư về quê hay viết đơn từ là em viết..." Thầy ngừng đọc, nhìn cả lớp:- Các em, thầy sẽ viết lại nguyên văn lá thư của ba bạn Dũng lên bảng cho chúng ta cùng đọc.Một chuyện lạ! Tất cả chúng tôi hồi hộp tò mò từng chữ hiện ra dưới tay thầy.
"Con iu thươn của ba. Chìu hôm qua ba kiu người báng con heo đễ có tiềng gưởi cho con con nhớ nhà khôn? Cã nhà nhớ con nhìu lấm cố họch nge chừn nào mùa màn song ba má xẻ ra thăm con" .
Lá thư vọn vẹn có 45 chữ.Khi thầy quay lại thì Dũng đã úp mặt xuống bàn, hai vai run run. Mắt thầy cũng hoe đỏ.
Cả lớp im phăng phắc trước lá thư đầy lỗi chính tả trên bảng, lá thư yêu thương và gởi gấm của một người cha vốn chỉ quen với cày cuốc lần đầu cầm bút viết thư cho con.



                       Vẫn ngủ được khi trời giông bão                
Thức dậy mỗi sáng với một nụ cười dịu nhẹ.                                  
 Chào đón một ngày mới với những cơ hội mới.                                 
 Bắt tay vào công việc với một tinh thần phấn chấn.                         
Sống hào hiệp, thật lòng với mọi người.                               
 Đón hoàng hôn với niềm vui một ngày tốt đẹp đã qua.                                                                  Tôi mong muốn_một ngày của mình như vậy đó.                           
 Một chàng trai trẻ xin làm người giúp việc cho một nông trại. Khi người chủ hỏi anh có thể làm được gì, giúp việc gì cho nông trại, anh chỉ nói:                                                                 -Tôi vẫn ngủ được khi trời giông bão.                                  
 Câu trả lời khó hiểu này làm người chủ nông trại bối rối, nhưng vì có cảm tình với anh nên vẫn thu nhận anh.                               
 Một vài ngày sau, người chủ và vợ của ông chợt tỉnh giấc giữa đêm vì một cơn lốc lớn. Họ vội kiểm tra mọi thứ trong nhà thì thấy mọi cánh cửa đều được đóng kĩ, nông cụ đã được cất gọn gàng vào kho ,máy cày cũng đã được cho vào nhà xe và chuồng gia súc cũng được khóa cẩn thận. Ngay cả những con vật cũng no nê và tỏ ra không hề sợ hãi. Mọi thứ vẫn an toàn và chàng trai vẫn ngủ ngon lành.                             
 Giờ thì người chủ đã hiểu được câu nói của chàng trai trước kia:"Tôi vẫn ngủ được khi trời giông bão".                                     
 Bởi trước giờ anh luôn thực hiện công việc của mình một ách có kế hoach nên chẳng cần phải lo lắng gì mà vẫn có thể tránh được những biến cố khi cơn bão ập đến.                    
Chúng ta cũng vậy nếu chúng ta làm tốt mọi chuyện trong hiện tại thì có thể hoàn toàn yên tâm về tương lai.                                   

 Chúng ta còn hơn thế nữa vì Chúa chúng ta là chủ tể thiên nhiên, lịch sử… dù Ngài có ngủ nếu ở với Ngài chắc chắn chúng ta không sợ hãi gì.                          [ sưu tầm]







Khi trái đất chuyển động vì bạn!

Cô bé 11 tuổi Angela bị mắc một căn bệnh làm suy nhược hệ thống  thần kinh. Cô bé không thể đi lại được và các cử động khác cũng rất khó khăn. Các bác sĩ không hy vọng chữa khỏi bệnh cho cô bé. Họ tiên đoán rằng cô bé sẽ phải dính liền với cái xe đẩy trong suốt quãng đời còn lại của mình. Họ nói rằng chỉ có vài người, có thể quay lại cuộc sống bình thường sau khi mắc bệnh. Cô bé không nản lòng. Ở đó, trên giường bệnh, cô bé sẵn sàng thề với bất kỳ ai sẵn lòng nghe cô rằng cô chắc chắn sẽ đi lại được như cũ vào một ngày nào đó.                      
Cô bé được chuyển đến một bệnh viện chuyên phục hồi chức năng tại vùng San Francisco Bay. Tất cả các phương pháp mà có thể áp dụng cho trường hợp của cô bé đều được sử dụng. Các bác sĩ cảm phục tinh thần không bị khuất phục của cô. Họ dạy cho cô tưởng tượng - hình dung ra cô đang đi lại. Nếu không mang lại kết quả gì khả quan thì việc nầy cũng đem lại cho cô bé niềm hy vọng và làm một việc tích cực để lấp bớt những giờ dài đằng đẵng ở bệnh viện. Angela sẵn lòng làm tất cả các việc cực nhọc, như các bài tập trong bể nước, xoa bóp hay các bài tập thể dục. Và cô cũng rất cố gắng trong việc nằm và tưởng tượng, hình dung cô đang đi, đi, đi!             
Một ngày kia, khi cô đang tập trung căng thẳng với tất cả sức lực của mình, tưởng tượng hai chân của mình đang chuyển động, thì giống như có một điều kỳ diệu xảy ra: Cái giường chuyển động! Nó chuyển động quanh phòng! Cô bé hét lên "Nhìn nè, coi cháu làm được gì nè! Nhìn coi! Nhìn coi! Cháu làm được rồi! Cháu đang chuyển động, cháu đã chuyển động!"       
Dĩ nhiên trong thời điểm đó thì tất cả mọi người trong bệnh viện cũng đều kêu lớn, và chạy tìm chỗ trú. Mọi người thì la hét, các thiết bị thì đổ vỡ, kiếng bể khắp nơi. Bạn cũng hiểu, đó là cơn động đất ở San Francisco. Nhưng không nên nói lại điều đó với Angela. Cô bé tin rằng cô đã làm được điều đó.
                                                                                                              
 Và bây giờ, sau vài năm, cô bé đã quay trở lại trường. Trên đôi chân của mình. Không có nạng, không có xe đẩy.                                         
Bạn cũng biết đó, đối với một Người mà có thể tạo ra cơn động đất ở giữa San Francisco và Oakland thì việc chiến thắng một bệnh tật nhỏ nhoi tầm thường thì quá là đơn giản, phải không các bạn?                                                                                      
 từ internet